Chương 1248: Năng Lực Không Tệ
Bạch y nam tử gật đầu, phụ họa thêm:
“Đúng vậy, Tô An Lâm, ta chỉ không muốn gây chiến làm lớn chuyện mà thôi, nếu thật sự muốn đối phó ngươi, bọn ta dù không được lợi ích gì, nhưng ngươi cũng vậy thôi, đừng tưởng ngươi là nhất ở đây"
Tô An Lâm quay đầu lại, nhếch miệng cười khẩy một tiếng, cơ thể lùi về phía sau.
“Muốn chạy!"
Tính cách của hắc y nữ tử và bạch y nam tử không giống nhau.
So với nam tử thận trọng thì nữ tử thì lại cho rằng mình nắm chắc phần thắng.
“Ta đã nói cái tên Tô An Lâm này không có gì phải sợ cả, Thiên Sơn Lão Lão chết trong ta hắn ắt hẳn là do bà ta tuổi tác đã lớn, chẳng những khí huyết suy yếu, ngay cả phản ứng cũng chậm chạp, nhưng chúng ta thì khác. Trong lúc nữ tử nói chuyện, nàng ta vung bàn tay trắng trẻo của mình lên, dòng khí màu đen đáng sợ hóa thành gió lốc thổi quét tới phía Tô An Lâm.
“Năng lực không tệ.
Tô An Lâm thản nhiên bình phẩm.
Ngay sau đó, một vốc đậu được ném ra ngoài.
“Hả? Ma đậu!"
Cả nữ tử và nam tử đều sững sờ.
Trong đầu họ chỉ có một suy nghĩ, đó chính là không thể nào.
Những ma đậu này đều là do Phong Vô Ngân luyện chế ra, người khác không thể nào sử dụng được, Tô An Lâm ném đậu ra làm cái gì? Chẳng lẽ hắn còn muốn lợi dụng những ma đậu này để đối phó với họ hay sao?
Nhưng điều này hoàn toàn không thể nào được.
Cho dù muốn chuyển hóa đám ma đậu này trở thành đồ của mình thì cũng phải cần phải thời gian.
Mà gần đây Tô An Lâm chỉ vừa mới chiếm được cái vò đen, hoàn toàn không kịp để chuyển hóa chúng.
Ngay tại lúc nữ tử còn đang miên man suy nghĩ, Tô An Lâm đã quát lên:
“Xuất hiện đi ma đậu! Nổ... cho ta!"
Ầm ầm ầm...
Ma binh trước mặt vừa mới hiện thân đã lần lượt tự bạo nổ tung.
Chiêu này từng là chiêu Phong Vô Ngân dùng để đối phó Tô An Lâm, hiện giờ lại bị Tô An Lâm dùng để đối phó những người khác.
Cũng giống như những gì Tô An Lâm đã nghĩ đến, hắn có thể chống đỡ được chiêu này là vì hắn có thực lực khác biệt.
Người khác thì chưa chắc.
“Song Nhi!"
Thấy nữ nhân bị vây vào trong trận nổ tung, vẻ mặt bạch y nam tử biến sắc.
Hắn ta vội vàng vung tay, nhưng đập vào mắt hắn ta lúc này là một tàn thi.
“Chết rồi!"
Tô An Lâm cũng sững sờ, ngay sau đó hắn mới cảm giác được chiêu thức này lợi hại đến mức nào.
Dự định ban đầu của hắn chỉ là muốn làm người nọ bị thương, mất đi sức chiến đấu mà thôi.
“Tiêu diệt thành công."
Thấy nhắc nhở trước mặt, Tô An Lâm chỉ nhún vai, hờ hững nói:
“Là do các ngươi trêu chọc ta, ngoài ý muốn mà thôi.
"Aaa, ta phải giết chết ngươi, ta nhất định phải giết chết ngươi!"
Đạo lữ bị giết hại khiến cho bạch y nam tử phẫn nộ vô cùng.
Hắn ta bất chấp tất cả liều mạng xông tới, trong lòng đã hạ quyết tâm muốn đồng quy vô tận với Tô An Lâm.
Khí tức của cường giả Nhập linh cảnh không hề giữ lại mà phóng thích ra ngoài.
Ở công trường đang thi công phía đằng xa, đám người Vấn Vô Tình và Ảnh trưởng lão đều cảm nhận được có gì đó bất thường.
“Khí tức thật mạnh, là cao thủ Nhập linh cảnh"
“Vừa nãy còn nổ tung rất mạnh!"
“Có chuyện gì xảy ra vậy chứ?"
“Chẳng lẽ là Tô An Lâm?"
Ảnh trưởng lão nhìn khắp một vòng, rồi lại hỏi Vấn Vô Tình:
“Tô An Lâm đâu?"
“Mấy ngày nay hắn bị thương, ta đã bảo hắn nghỉ ngơi, có lẽ hắn đã trú ẩn ở nơi nào đó chữa thương rồi!"
“Hỏng rồi, đánh lén, Tô An Lâm bị đánh lén!"
Ảnh trưởng lão vỗ đùi một cái, đầu óc như cứng đờ lại.
“Vù!"
Nhưng ngay vào lúc này, một bóng hình xinh đẹp đột ngột lao ra ngoài, không ai khác chính là Cầm tiên tử.
Nàng nghe thấy Tô An Lâm có thể sẽ bị thương nặng, trong lòng lo lắng vô cùng.
“Tô An Lâm, ngươi không được xảy ra chuyện.
Trong trận chiến.
Tô An Lâm thấy bạch y nam tử cường thế đuổi giết tới, hắn cũng không dám lơ là.
Mặc dù hắn có tự tin, nhưng tốt xấu gì người ta cũng là cao thủ Nhập linh cảnh, sư tử vồ thỏ cũng sẽ dùng hết sức, hắn tuyệt đối không được qua loa khinh thường đối thủ.
Do đó, hắn dứt khoát lấy ra một đao.
Thiên ngoại đao tiên!
Linh lực mênh mông cuồn cuộn hệt như biển cả xông tới chính diện.
Quá mạnh! Bạch y nam tử chỉ cảm thấy mình giống như một chiếc thuyền cô độc giữa biển, đối mặt với sóng biển ầm ầm kéo đến, kết cục của hắn ta chỉ có một, đó chính là cái chết!
“Ta biết Thiên Sơn Lão Lão chết như thế nào rồi, là tiên thuật, Tô An Lâm, cái tên điên nhà ngươi, ngươi vậy mà lại tu luyện tiên thuật"
Không sai, hắn ta đã thấy được sáng tỏ mọi việc.
Vì tu luyện tiên thuật nên Tô An Lâm mới trở nên cường thế như vậy.
Thế nhưng hắn không sợ hắn sẽ biến thành quái vật sao?
Giờ khắc này, trong lòng hắn ta tràn ngập hối hận, hắn ta không nên vì cái vò đen chưa điều tra rõ ràng mà đã dắt theo thê tử của mình đuổi đánh tới đây.
Bây giờ thì hay rồi...
Phốc phốc!
Thân thể hắn ta cứ thế bị đao mang nuốt trọn.
1033 chữ