Chương 1250: Dựa Vào Cái Gì

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1250: Dựa Vào Cái Gì

Cầm tiên tử chủ động ngồi xổm xuống, quay đầu lại nói:

“Lên đi, ta cõng ngươi về"

Tô An Lâm theo lý thản nhiên nằm sấp trên lưng nàng, nhất thời hắn hít sâu một hơi!

Thơm quá!!

Không hổ là lưng của Cầm tiên tử, nhiệt độ này, sự mềm mại này thực sự nhàn hạ thoải mái, sảng khoái đến tột cùng.

“Ta xong rồi"

Tô An Lâm nói.

Cầm tiên tử ra sức gật đầu:

“Vậy ta đi đây"

Vấn Vô Tình bỗng nhiên cảm thấy thật ngưỡng mộ, nhìn theo bóng dáng hai người rời đi, một hồi lâu sau vẫn chưa thể định thần trở lại.

“Vô Tình, ngươi còn nhìn cái gì, người ta đã đi mất rồi"

Ảnh trưởng lão nhìn hắn ta với vẻ nghi ngờ, rồi đột nhiên hỏi tiếp:

“Không phải ngươi đang ngưỡng mộ đó chứ?"

Vấn Vô Tình thở dài một hơi, lắc đầu nói:

“Ta chỉ thấy đáng tiếc"

"Hửm? Đáng tiếc cái gì?"

"Tô sư đệ sắp phải lùi bước lại rồi.

Vấn Vô Tình thở dài.

“Lùi bước?"

Vẻ mặt Ảnh trưởng lão tỏ ra khó hiểu:

“Ngươi dựa vào cái gì mà nói vậy?"

“Nữ nhân sẽ chỉ ảnh hưởng đến tốc độ tu luyện của chúng ta, hiện tại Tô sư đệ đã có nữ nhân, tốc độ tu luyện sắp trở nên không ổn rồi. Những tu tiên giả như chúng ta thì nên vô tình, cái gọi là vô tình đó mới là con đường tu hành, tuyệt tình cắt bỏ những tơ vương hồng trần thì mới có thể trở nên mạnh hơn, Ảnh trưởng lão, ngươi nói có phải không?"

Ảnh trưởng lão: “..."

“Ta muốn tát cho ngươi một cái..."

Vấn Vô Tình: “???"

“Hừ, không cùng đường thì không cùng chí hướng, nữ nhân ấy à, sẽ chỉ ảnh hưởng đến tốc độ tu luyện mà thôi, đáng tiếc cho Tô sư đệ"

Hắn ta thấp giọng nói thầm, sau đó rời khỏi nơi này.

Cuối cùng Cầm tiên tử cũng cõng Tô An Lâm vào thành.

Vẻ mặt nàng vô cùng căng thẳng, vì nàng nghe thấy tiếng thở dốc của Tô An Lâm càng lúc càng nặng nề, chắc hẳn thương thế rất nghiêm trọng.

“Ngươi kiên trì thêm một chút Cầm tiên tử thấp giọng nói.

Trên đường, lúc đi ngang qua một vài người, dân chúng ai nấy cũng đều tò mò thấy cảnh tượng này.

Một tiểu tỷ tỷ xinh đẹp lại đang cõng một nam nhân, có kỳ lạ không chứ.

Một lát sau, cuối cùng hai người họ cũng về đến nơi ở.

“Cuối cùng cũng đến rồi.

Tô An Lâm thở phào một hơi.

Cầm tiên tử gấp gáp nói:

“Để ta đi gọi nguy “Không cần đâu, vừa nãy ta đã dùng một viên đan dược chữa thương, ta cảm thấy ta nghỉ ngơi một lát sẽ ổn thôi"

Tô An Lâm có hơi lúng túng, giả vờ suốt cả đoạn đường, thấy dáng vẻ Cầm tiên tử cuống cuồng lo lắng cho mình như vậy, nói thật hắn thật sự có hơi áy náy.

Tuy rằng Cầm tiên tử trông thấy sắc mặt Tô An Lâm khỏe mạnh, nhưng nàng vẫn rất lo.

“Không được, ta phải đưa ngươi đi khám thử xem, trông bộ dáng ngươi thế này mà ổn thế nào được?"

Vừa nói, nàng còn kéo Tô An Lâm muốn đi ra ngoài.

“Ta thật sự không sao nữa rồi.

Tô An Lâm rất bất lực, nhưng giờ khắc này hắn cảm nhận được sự quan tâm của Cầm tiên tử dành cho mình.

Nữ nhân ngốc nghếch này.

“Không sao?"

Thấy ý cười nhàn nhạt trên mặt Tô An Lâm, Cầm tiên tử bỗng nhiên ý thức được điều gì đó.

Mình... bị lừa rồi sao?

Cái tên chết tiệt này lại dám lừa nàng!

“Tô An Lâm, nói vậy ngươi thật sự không bị sao đúng không? Ngươi đã không sao rồi mà còn để ta cõng ngươi cả một đường như vậy?"

Cầm tiên tử nghiến răng nghiến lợi nói.

Tô An Lâm sờ mũi, áy náy nói:

“Xin lỗi"

Bây giờ Cầm tiên tử chỉ muốn đánh người.

Tuy rằng ban nãy nàng cũng không tốn bao nhiêu khí lực, nhưng để cho một nữ hài tử như nàng phải cõng một đại nam nhân như hắn ngoài đường, nói thế nào cũng không thích hợp cho lắm.

Còn Tô An Lâm lại thoải mái nhẹ nhàng nằm trên lưng được nàng cõng về, thực sự là quá đáng vô cùng.

Nàng càng nghĩ càng thấy tức, quyết định không đế ý đến Tô An Lâm nữa, nàng quay đầu rời đi.

“Ngươi..."

Tô An Lâm nâng tay lên, thấy Cầm tiên tử rời đi hắn chỉ biết thở dài đầy bất lực, được rồi, lần này hắn đùa hơi quá trớn rồi.

Nhưng cũng không thể trách hắn, ai bảo Cầm tiên tử lại quyến rũ mê người đến như vậy chứ.

Hắn khẽ lắc đầu, trở lại nơi ở của mình, tiếp tục nghiên cứu công pháp Rải đậu thành binh.

Lần này hắn chuẩn bị làm một phân thân cho mình.

Nếu đã là phân thân của hắn, vậy thì thực lực nhất định phải mạnh.

“Vậy thì dung hợp linh lực hiện giờ của ta đi?

Tô An Lâm lẩm bẩm.

Bỗng nhiên, trong lòng hắn khẽ động, khí tức của Cầm tiên tử truyền đến.

“Lại trở về rồi?"

Tô An Lâm khẽ cười, hắn đã nói mà, khi Cầm tiên tử nguôi giận thì sẽ đến tìm hắn ngay thôi.1040 chữ