Chương 1251: Nhảy Nhót

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1251: Nhảy Nhót

Ở ngoài cửa, Cầm Tiên Tử nhảy nhót đi về phía này.

Nhìn dáng vẻ nhảy nhót của nàng, Tô An Lâm cạn lời, chậc, nhìn bộ dáng này thì không phải Cầm Tiên Tử mà là em gái Tần Tiểu Cầm của nàng rồi.

Kẽo kẹt...

Tần Tiểu Cầm vừa mới chạy đến cửa thì hơi sửng sốt khi phát hiện cửa đã tự động mở ra.

“Tô đại ca lợi hại thật đó, ta còn chưa tới mà hắn đã biết rồi."

Tần Tiểu Cầm nhỏ giọng cảm thán, vui vẻ đi vào phòng:

“Tô đại ca"

“Tiểu Cầm, sao ngươi lại tới đây? Vừa nãy tỷ tỷ ngươi không sao chứ?"

Tô An Lâm có hơi chột dạ hỏi.

Hắn không biết tối hôm qua sau khi cùng Cầm Tiên Tử làm chuyện phòng the xong, Tần Tiểu Cầm có cảm giác như thế nào, liệu có cảm giác khác thường gì không?

Nói thật, mặc dù Tần Tiểu Cầm dùng chung một thân thể với Cầm Tiên Tử, nhưng khi tiếp xúc vẫn khiến Tô An Lâm có cảm giác nàng hãy còn non nớt.

Trước đây hắn còn nghĩ như vậy sẽ là vui vẻ nhân đôi, nhưng bây giờ lại cảm thấy như vậy không ổn, cực kỳ không ổn.

Người ta là một cô bé, đối đãi với hắn như anh trai, còn hắn thì sao, hắn lại muốn... đúng là súc sinh mà.

Tần Tiểu Cầm nghiêm túc nói:

“Vừa rồi tỷ tỷ ta đột nhiên có vẻ rất tức giận, cho nên đã bảo ta đi ra. Tô đại ca, có phải ngươi trêu chọc gì khiến tỷ ấy tức giận không?"

“Ta có trêu chọc đâu, nàng nói gì hả?"

“Không, tỷ ấy chỉ nói muốn yên tĩnh, bảo ta tự ra phố chơi, ta thấy chán nên đến đây nè.

“À, vậy thì tốt, ta đưa ngươi ra ngoài đi dạo một lát nhé.

“Được đó, được đó.

Nói rồi Tần Tiểu Cầm thuận tay ôm lấy cánh tay Tô An Lâm, dáng vẻ rất thân mật.

Tô An Lâm nhìn bộ dáng vui tươi ngoan ngoãn của nàng, chớ trêu thay vẻ ngoài lại giống Cầm Tiên Tử như đúc, nói ra ai chẳng có cảm giác quái dị cơ chứ.

Cả ngày hôm đó hai người đều đi dạo phố.

Buổi tối ăn cơm xong, Tần Tiểu Cầm tới thiên phòng nghỉ ngơi. Đương nhiên Tô An Lâm cũng ngại bảo nàng tới chỗ mình chơi này nọ, tuy rằng với tính cách của Tần Tiểu Cầm thì trăm phần trăm sẽ đồng ý.

Sau một ngày bận rộn, tâm trạng Tô An Lâm rất tốt, một lần nữa bắt tay vào luyện chế Ma Đậu.

Hắn dẫn ra một chút máu tươi, dung Nhập Linh lực vào trong, sau đó tạo thành một hạt giống ma. Đây là trạng thái sơ cấp của Ma Đậu, cuối cùng hắn đặt nó vào trong hũ đen.

Sau khi làm xong, Tô An Lâm khẽ cau mày vì cảm giác vừa rồi không được tốt lắm, giống như có chỗ nào chưa ôn.

“Tuy rằng ta tu luyện Rải đậu thành binh đã Đại thành, nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên luyện chế Ma Đậu, chưa được thành thạo lắm.

Tô An Lâm vươn hai tay ra, linh lực trên tay lưu chuyển.

Chắc chắn là có vấn đề ở đâu đó, tuy nhiên khí tức của hạt đậu ma này rất mạnh, so với Ma Đậu do Phong Vô Ngân luyện chế thì cách nhau một trời một vực, không thể so sánh được.

Dù sao hắn cũng rút tinh huyết của chính mình để luyện chế, tuyệt đối không phải loại tầm thường.

Điểm khó chịu duy nhất là việc dùng tinh huyết luyện chế rất có hại cho sức khỏe, cũng chỉ có hắn khí huyết cường đại mới chịu được mức tiêu hao như vậy thôi.

Hắn chép miệng, cảm thấy trong người hơi suy yếu bèn ăn một viên đan dược, chuẩn bị tối nay đi nghỉ sớm. Sau khi tắt đèn, Tô An Lâm nằm lên giường.

Khi ở một mình trong không gian yên tĩnh, con người ta dễ lâm vào suy nghĩ vẩn vơ. Hắn nhìn lên trần nhà quen thuộc, không khỏi nhớ tới cảnh tượng đêm qua mình bị Cầm Tiên Tử đè, còn nàng ngồi ở phía trên.

Đáng tiếc nàng không cho, nếu không...

Tô An Lâm bật cười, quyết định sẽ chọn lúc dỗ dành nàng.

Con gái ấy mà, dễ dỗ lắm, điều quan trọng là phải kiên nhẫn.

Là một người đàn ông, dỗ dành con gái là việc hết sức bình thường.

Ngay lúc hắn vừa định nhắm mắt lại ngủ sớm thì đột nhiên một bóng dáng rụt rè xuất hiện ở cửa.

“Hửm? Có người? Hình như là... Cầm Tiên Tử?"

Bóng người thì đúng là Cầm Tiên Tử, nhưng trông bộ dáng lén lút kia thì rõ ràng là Tần Tiểu Cầm rồi.

“Nha đầu này, muộn như vậy còn chưa ngủ, muốn làm cái gì đây hử?"

Tô An Lâm hé miệng rồi lại quyết định giữ im lặng, muốn chờ Tần Tiểu Cầm tới rồi nói sau.

Cứ như vậy, cánh cửa tự mở ra, Tần Tiểu Cầm đẩy cửa đi vào.

“Tô đại ca..

“Tô đại ca, ngươi ngủ chưa?"

“Tô đại ca.."

Tô An Lâm cố ý không đáp lại, hắn muốn xem nha đầu này định giở trò gì!

Sau khi thấy Tô An Lâm không đáp lời, Tần Tiểu Cầm lập tức hí hửng đóng cửa lại, nhanh chóng vào nhà, trèo lên giường.

Tô An Lâm:

"..."

Đáy mắt Tô An Lâm lộ vẻ kinh ngạc, nha đầu này muốn làm cái gì đây?

Sau đó hắn cảm giác được nàng trốn vào trong chăn, muốn giúp hắn...

“Khụ khụ.

Tô An Lâm không thể giả vờ được nữa.

“Tiểu Cầm, ngươi...

“Tô đại ca, ta biết chuyện giữa ngươi và tỷ tỷ ta, ngươi đừng coi ta là người... à nhầm, đừng coi ta là tỷ tỷ nữa, ta cảm thấy ta thích ngươi, cho nên muốn phục vụ ngươi"

1085 chữ