Chương 1252: Thẳng Thắn
Ngươi như vầy... cũng quá thẳng thắn rồi đấy.
Tô An Lâm câm nín.
Bây giờ hắn đã biết đại khái tại sao lại như vậy rồi, Tần Văn Quân và em gái nàng cùng chung một thân thể, hắn và Tần Văn Quân có tình cảm, vì cùng một thân thể nên đương nhiên Tần Tiểu Cầm cũng có cảm giác với hắn.
Tuy hắn thấy như vậy rất tốt, nhưng nàng thực sự thẳng thắn quá mức rồi.
“À ừm... ít nhất ngươi cũng thương lượng với tỷ tỷ ngươi một chút đi chứ.
"Ta đã như vậy rồi, bên trong cũng không mặc gì nữa..
Tô An Lâm:
"..."
“Ài, để tỷ tỷ ngươi ra đi?
Tô An Lâm bất đắc dĩ nói.
Tần Tiểu Cầm không vui, vẻ mặt như sắp khóc.
Tô An Lâm bó tay, ngồi dậy:
“Tiểu Cầm, vậy ta kể chuyện cho ngươi nghe nhé?"
“Được đó, ta thích nghe kể chuyện nhất.
Quả nhiên là tính cách của một đứa trẻ.
“Thế ta sẽ đấm bóp cho ngươi nha, lúc còn bé ta hay đấm bóp cho tỷ tỷ lắm.
Tô An Lâm gật đầu:
“Ừ, được.
Hắn thuận tay lấy một quyển sách từ trong túi Vô Gian Bảo Đại ra.
Sau khi lấy được Vô Gian Bảo Đại của Phong Vô Ngân, Tô An Lâm phát hiện bên trong này có không ít sách vở, điều này làm cho hắn rất bất ngờ, không ngờ Phong Vô Ngân này còn thích đọc sách ghê.
Hắn tiện tay lấy ra một quyển có tựa đề ‘Đông Cung Phong Vân.
Ừm, nghe có vẻ là một câu chuyện về hoàng cung.
Vậy thì đọc chuyện này đi, cho tiểu nha đầu mở mang thêm kiến thức, thế là hắn đọc...
Nhưng đọc một lúc lại phát hiện câu chuyện dần dần đi chệch khỏi quỹ đạo.
Vốn dĩ đang bình thường, phía sau lại kể chuyện hoàng đế và một đám phi tử dính lấy nhau, hắn chú ý thấy Tần Tiểu Cầm đang mát xa cho hắn kìm lòng không đặng gãi gãi đùi.
Thế này...
Cũng may, có lẽ Tần Tiểu Cầm cảm thấy quá khó chịu nên ngay sau đó đã rủ rỉ bảo:
“Tô đại ca, ta mệt rồi, ta để tỷ tỷ ra nhé.
“Được rồi, lần sau ngươi ra, ta sẽ đưa ngươi ra ngoài chơi.
Tô An Lâm nói xong câu đó, không hiểu sao lại cảm thấy hơi hụt hẫng.
Ngay sau đó, lực đạo trên vai hắn đột nhiên tăng lên.
“Ái ái, đau!"
“Tô An Lâm, ngươi còn bảo em gái ta xoa bóp cho ngươi nữa à, ngươi có bản lĩnh ghê nhỉ?"
Đích xác là Cầm Tiên Tử không thể nghi ngờ.
“Cầm Tiên Tử, sắc trời đã tối, hay là chúng ta...
Lúc này Tô An Lâm đã bị phân tâm, Cầm Tiên Tử hừ lạnh một tiếng:
“Còn lâu ấy! Ta đi đây, ngươi cứ tự nhiên.
Cầm Tiên Tử nói rồi lập tức đi về phía cửa, trên đường đi cảm nhận được bùn lầy, hai chân càng bước nhanh hơn.
“Ài, tiếc quá đi.
Tô An Lâm ngửa mặt lên trời, lật xem quyển sách nọ, phải công nhận nội dung trong cuốn sách này đúng là đủ kích thích.
Không thể nào ngờ tên Phong Vô Ngân đó lại thích xem những thứ này, nhưng rõ ràng hắn là thái giám mà?
“Cũng phải thôi, nghe nói Phong Vô Ngân ở trong hoàng cung, hắn có hứng thú với những câu chuyện về hoàng cung cũng là điều bình thường"
Suốt những ngày tiếp theo, Cầm Tiên Tử đều lượn lờ quanh Tô An Lâm, điều này khiến hắn không biết làm sao, hắn xấu xa như vậy hả?
May mắn thay, chẳng bao lâu sau đã có một chuyện khác thu hút sự chú ý của hắn, cuối cùng đợt chiêu mộ đệ tử mới cũng bắt đầu. Ngày nào Tô An Lâm cũng tham gia kiểm tra thiên phú của các đệ tử.
Thanh Điền phái có phương pháp kiểm tra riêng của mình, kiểm tra căn cốt, tính cách, khí huyết, và thực lực hiện tại.
Thiên phú xếp loại đạt thì được vào ngoại môn, xuất sắc thì được vào nội môn. Nhưng liên tục mấy ngày liền cũng chỉ có mấy trăm người vào được nội môn mà thôi.
Phải biết rằng, mấy ngày nay lượng người đến phải chừng mấy trăm ngàn người, vậy mà số người nổi bật có thể trở thành đệ tử nội môn lại chỉ có mấy trăm.
Tỷ lệ đào thải như vậy, có thể nhìn cũng biết.
Trong số này, Dương Mễ được trở thành đệ tử ngoại môn khiến nàng rất vui mừng.
Nhưng Tô An Lâm lại vung tay nói cho nàng vào nội môn, hắn thấy cô gái này có căn cơ tốt, có thể bồi dưỡng.
Ảnh trưởng lão trợn trắng mắt, biết thừa Tô An Lâm đang nói bậy.
Tuy nhiên, hắn là đệ tử thân truyền, lại là người dẫn đội lần này, nên đương nhiên phải nghe lời.
Thế là Dương Mễ được người ta phát cho tấm thẻ nội môn.
Sau khi thấy tấm thẻ của nội môn, đương nhiên Dương Mễ vô cùng kinh ngạc:
“Tại sao lại cho ta thẻ nội môn vậy?"
Cả đám bạn bè, ai ai cũng hâm mộ, Dương Mễ gãi đầu ngơ ngác.
“Các ngươi đừng hỏi ta, ta cũng có biết đâu. Rõ ràng ta trúng đệ tử ngoại môn mà, sao lại cho ta vào nội môn chứ, liệu có nhầm lẫn gì hay không?"
“Không phải là nhầm lẫn thật đấy chứ?"
Một nữ đệ tử trông dáng vẻ như đại tỷ không nhịn được u oán nói.
Ngày thường nàng là đại tỷ của nhóm người này, Dương Mễ là người hầu nhỏ của nàng, vậy mà lần này nàng không vào được nội môn, nhưng Dương Mễ lại được vào.
Dương Mễ ngượng ngùng nhìn về phía đệ tử phát thẻ:
“Sư tỷ, sao ta lại được thẻ bài của đệ tử nội môn, liệu có nhầm lẫn gì không vậy?"
“À, không nhầm đâu, Tô thân truyền đích thân nói căn cơ của ngươi không tệ, có thể đào tạo"
Đệ tử này cũng hâm mộ nhìn Dương Mễ, gật đầu nói:
“Ngươi may mắn thật đấy, vậy mà lại được Tô thân truyền nhìn trúng"
1036 chữ