Chương 1262: Không Có Gì Phải Sợ
Tóm lại, lấy thực lực của ma binh tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn, đương nhiên ngoại trừ tự bạo. Nhưng nếu dùng ma binh sẽ gây ra động tĩnh quá lớn, chắc chắn sẽ khiến Hợp Hoan Môn chú ý. Mục đích cuối cùng của hắn chỉ là thu hoạch được bản nguyên đại đạo mà thôi, cũng không phải là giết chóc thật. Bởi vậy dùng ma binh tự bạo dù có thể giải quyết được hắn, nhưng cũng không chỗ tốt gì với mình.
"Chờ một chút đi Tô An Lâm cũng không nóng nảy.
Lý Bất Vi tỏ vẻ như đã nắm chắc thắng lợi trong tay, nhìn Tô An Lâm đứng trên bảo kiếm phía sau. Thanh kiếm này của hắn chính là pháp khí nhị phẩm, có thể biến lớn thu nhỏ, điều khiến hắn bất ngờ là Tô An Lâm đứng trên đây lại không có bất kỳ vẻ sợ hãi nào.
"Ngươi không sợ sao? Người bình thường bay cao như vậy, chỉ sợ đã mềm nhũn cả hai chân, thế mà ngươi lại không có việc gì!"
Tô An Lâm nhìn khung cảnh đang nhanh chóng biến mất dưới mặt đất, trong lòng khinh thường, ngươi còn phải mượn pháp khí phi hành, ta còn có thể tự mình phi hành cơ.
Tô An Lâm ngẩng đầu, bình tĩnh nói:
"Không có gì phải sợ "Quả nhiên ngươi không giống người khác, khó trách sư tỷ coi trọng ngươi"
Tô An Lâm ngước mắt hỏi:
"Vì sao Đệ Ngũ Tĩnh Di lại coi trọng ta, nếu nàng coi trọng ta, kết cục của ta sẽ là gì?"
"Cái này ta cũng không biết, từ trước đến nay mọi hành động của sư tỷ vẫn luôn thần bí, ta nào có tư cách tìm hiểu? Nhưng ta đã biết đại khái về kết cục của ngươi rồi"
Lý Bất Vi cười nói.
Tô An Lâm gật đầu:
"Nói xem nào"
"Ừm, trên cơ bản đều chết rất thảm, nam nhân vào trong khuê phòng của sư tỷ đều nằm ra ngoài"
"Lợi hại như vậy sao? Có phải muốn làm chuyện phòng the với ta không? Muốn hút khô ta?"
Tô An Lâm nhíu mày, đây chính là tà tu sao? Mẹ nó đúng là...kích thích! Nhưng đến lúc đó ai hút ai còn chưa biết đâu.
Lý Bất Vi nói:
"Sư tỷ rất lợi hại, toàn bộ Hợp Hoan Môn chúng ta đều biết nam nhân đi vào đó chắc chắn sẽ phải chết"
"Ngươi cứ khẳng định ta sẽ chết như vậy ư?"
"Ha ha ha...Ha ha ha..."
Lý Bất Vi cười to:
"Ngươi có thể chất vấn ta, nhưng đừng chất vấn sư tỷ ta, ngươi còn chưa được chứng kiến sự kinh khủng của nàng đâu" Lý Bất Vi không kìm lòng được nhớ tới những nam nhân được đưa đến khuê phòng của Đệ Ngũ Tĩnh Di. Một khi được đưa vào, không lâu sau sẽ truyền ra những tiếng kêu thảm thiết. Đến bây giờ hắn còn chưa quên được một sư đệ của hắn bị sư tỷ nhìn trúng, được tắm rửa sạch sẽ, xức nước hoa thơm ngào ngạt, về sau chỉ có những tiếng kêu thảm thiết truyền ra.
Haiz...
Bỗng nhiên, hắn nhìn về phía Tô An Lâm, cười nói:
"Ta có thể cho ngươi một cơ hội, thiên tài như ngươi mà rơi vào trong tay sư tỷ ta thì đúng là đáng tiếc. Ta sẽ cho ngươi một cơ hội để mạnh lên, để ma đao của ngươi trở thành ma đao khiến người ta vừa nghe đã sợ mất mật, ngươi thấy thế nào?"
Tô An Lâm ngửi được một mùi âm mưu theo bản năng.
"Ngươi dám làm trái lệnh của sư tỷ ngươi? Không sợ ngươi bị sư tỷ của ngươi gọi vào khuê phòng, để ngươi đứng đi vào, nằm đi ra à?"
Lý Bất Vi lắc đầu bật cười:
"Đương nhiên là ta có lo, nhưng thân phận của ta đặc biệt, mặc dù ta nghe lệnh sư tỷ, nhưng nàng cũng không thể làm gì ta, cùng lắm là phát hiện ra rồi xử lý ta một trận là được!"
"Hơn nữa, nếu ta đã làm chuyện này thì đương nhiên sẽ có biện pháp không để nàng biết"
Tô An Lâm nhíu mày:
"Ngươi muốn ta làm cái gì?"
"Vèo!"
Bỗng nhiên, Lý Bất Vi cong ngón búng ra, một viên đan dược màu nâu đen bay thẳng vào trong miệng Tô An Lâm. Đan dược này tỏa ra một mùi hôi thối, xem ra cũng không phải là thứ gì tốt.
Sau đó, Tô An Lâm liền thấy một cảm giác cay rát lan ra trong cơ thể, cực kỳ không thoải mái.
"Ngươi cho ta dùng cái gì?"
Tô An Lâm bình tĩnh nói, dù là độc gì, về sau bảo Trường Bì Tiên Kinh giải là được.
"Đây là Bạch Đan, là một loại đan dược sau khi dùng sẽ khiến ngươi sống không bằng chết, lúc độc phát đảm bảo sẽ khiến ngươi biết cái gì gọi là thống khổ, có rất nhiều người sau khi dùng đan dược này đều đánh mất lí trí, biết tại sao không? Vì không ai có thể chịu đựng được loại thống khổ này Lý Bất Vi nhìn Tô An Lâm, vốn cho rằng Tô An Lâm nghe được những lời này nhất định sẽ cực kỳ kinh ngạc, nào biết được Tô An Lâm chỉ nhìn hắn như nhìn một thằng ngốc, không có bất kỳ biểu cảm gì.
"Hả, ngươi không sợ ư?"
"Vì sai phải sợ?"
"Hừ, đồ nhà quê đúng là đồ nhà quê, chắc chắn là ngươi vẫn chưa biết được sự kinh khủng của Bạch Đan. Đợi đến khi phải chịu đựng đau đớn thấu tim gan kia, ngươi sẽ biết lời ta nói như thế nào"
Hắn cho rằng Tô An Lâm không lo lắng là vì không biết sự kinh khủng của Bạch Đan.
1035 chữ