Chương 1263: Vào Thành

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1263: Vào Thành

Lúc trước cũng như thế, có rất nhiều người sau khi dùng Bạch Đan, ngay từ đầu cũng không biết thứ này kinh khủng ra sai, còn tưởng dựa vào thực lực của mình sẽ có thể giải độc, mà trên thực tế căn bản không có thuốc nào cứu được, chỉ có thể dùng Bạch Đan đúng hạn để chống cự nỗi đau thấu xương kia. Thật ra lúc Lý Bất Vi nói chuyện, Trường Bì Tiên Kinh trong ngực Tô An Lâm đã giải độc rồi. Nhưng chỉ giải một phần nhỏ, Tô An Lâm bảo Trường Bì Tiên Kinh ngừng giải độc, vì hắn muốn nhìn xem độc dược này như thế nào.

Trường Bì Tiên Kinh ngừng giải độc, đột nhiên bụng hắn vốn dĩ còn cực kỳ thoải mái, lại đau đớn giống như có vạn tiễn xuyên tim.

"A..."

Vì quá ngột mà Tô An Lâm không nhịn được rên lên một tiếng.

"Ha ha ha, như thế nào, cảm nhận được đau đớn chưa?"

Lý Bất Vi vui vẻ cười.

Tô An Lâm không nhịn được nhìn về phía Lý Bất Vi, Bạch Đan của tên này đúng là độc ác. Phải biết, hắn đã bảo Trường Bì Tiên Kinh giải quyết một phần độc tố rồi, nếu không giải quyết phần độc tố đó, đúng là không biết sẽ còn đau đến mức nào.

"Biết Bạch Đan lợi hại thế nào chưa?"

Lý Bất Vi vừa cười vừa nói.

"Ừm, rất lợi hại, ngươi dùng cái này là muốn khống chế ta?"

Tô An Lâm không ra tay, hắn muốn tìm hiểu âm mưu phía sau Lý Bất Vi. Hiển nhiên giữa Lý Bất Vi và Đệ Ngũ Tĩnh Di có vấn đề, điều này khiến hắn rất tò mò không biết mục đích của hắn là gì.

"Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi, cũng sẽ không khống chế ngươi, ta nói mục đích của ta là để ngươi mạnh lên rồi mà"

Vừa dứt lời, Lý Bất Vi lập tức lao về phía một sơn cốc.

Mây trắng bồng bềnh đầy tiên khí nhanh chóng lướt qua xung quanh, Tô An Lâm biết họ đang hạ xuống. Rất nhanh họ đã đi vào trong sơn cốc, ở đây lại có một bức tường thành to lớn.

"Sơn Cốc Chi Thành!"

Đây chính là tên của tòa thành này. Nhìn tường thành thì có vẻ thành trì này cực kỳ khổng lồ, nhưng bây giờ tường thành lại cũ nát, ngay cả bảng hiệu cũng bị phủ một tầng tro bụi rất dày.

"Đi thôi, vào thành!"

Lý Bất Vi đi ra ngoài trước.

"Ngươi muốn làm cái gì?"

Tô An Lâm vừa mới hỏi xong đã kinh ngạc, vì có rất nhiều người dính đầy bụi đất đang đứng ở cửa chính tường thành.

"Thuốc, cho ta thuốc đi"

"Là Lý sư huynh tới sao, ta biết hôm nay chắc chắn ngươi sẽ trở về mà"

Bên trong tường thành vang lên tiếng nói chuyện ầm ĩ không dứt. Toàn bộ những người ở bên trong ăn mặc quần áo rách nát tả tơi, người người đứng ép sát vào nhau. Có điều bên vẫn có mấy người nam nữ mặc quần áo sạch sẽ hoa lệ đang đứng trên tường thành, nhưng cũng chỉ là số ít mà thôi.

"Lý sư huynh, cuối cùng ngươi cũng đã tới rồi, ta chờ đợi ngươi lâu quá"

"Lần này ngươi mang theo bao nhiêu Bạch đan, mau cho ta một viên đi"

"Ta khó chịu quá, ta thật sự cảm thấy khó chịu quá"

Còn chưa vào trong thành, đám người đứng chen chúc nhau ở cửa đã nhao nhao lên, duỗi tay về phía Lý Bất Vi vẻ mặt chờ mong cầu khẩn.

Tô An Lâm nhướng mày nhìn, toàn bộ những người ở nơi này đã sử dụng Bạch đan, sau đó lại bị Lý Bất Vi khống chế. Thanh máu của họ đều nằm trong khoảng một ngàn điểm, thậm chí còn có một ít người trâu bò có thanh máu lên tới hơn hai nghìn điểm. Đã có thực lực mạnh mẽ như vậy mà vẫn bị người khác khống chế, xem ra thứ Bạch đan này không phải là vật tầm thường.

Cùng lúc đó, Tô An Lâm đột nhiên phát hiện người ở trong thành không thể bước ra khỏi cổng thành được, trong tòa thành trì đã bị tàn phá hư hại này dường như có một trận pháp giam cầm, làm cho người ta chỉ có thể tiến vào chứ không thể đi ra ngoài được.

Những người trong thành đa phần có sắc mặt nhợt nhạt giống như bị bệnh, còn những người có thực lực mạnh hơn thì đầy vẻ hung ác dữ tợn, có điều tất cả họ đều đang tha thiết cầu khẩn Lý Bất Vi, hy vọng hắn có thể ban Bạch đan cho mình.

Nhìn một đám người đang hèn mọn cầu xin mình, Lý Bất Vi hơi hơi mỉm cười, lấy ra một cái bình ngọc nói:

"Bạch đan mà các ngươi muốn đang ở chỗ này.

"Phù phù phù...

Hô hấp của đám người trong thành tức khắc trở nên dồn dập nặng nề. Chính là cái này, Bạch đan mà họ thèm muốn đang nằm trong tay Lý Bất Vi, họ phải xin hắn ban cho.

"Lý sư huynh, ngươi đã quên ta là đạo lữ của ngươi rồi hay sao, mau cho ta đi"

Một nữ tử mặc y phục màu trắng, váy áo lộ liễu nũng nịu nói.

"Lý Bất Vi, năm đó chúng ta cũng là huynh đệ với nhau, cầu xin ngươi ban đan dược cho ta, về sau chúng ta vẫn là huynh đệ"

"Lý đại ca, cầu xin ngươi ban Bạch đan cho ta đi"

Một tiểu cô nương khác nói.Tô An Lâm nhìn cảnh tượng trước mặt, cảm thấy nhân sinh quan lẫn thế giới gian của mình đã phải chịu tổn hại nặng nề. Đạo lữ, huynh đệ? Còn có thể làm như vậy được sao.

"Có phải ngươi đang cảm thấy rất kỳ quái đúng không? Trương Lâm?"

1039 chữ