Chương 1264: Bạch Đan

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 1264: Bạch Đan

Tô An Lâm lắc đầu nói:

"Đúng là tác dụng mà Bạch đan này gây ra rất khó chịu, có điều ta không thể nào ngờ được, ngươi sẽ biến đạo lữ và huynh đệ của ngươi thành bộ dạng như vậy! Ngươi quả thật không đáng làm người!"

Bị Tô An Lâm sỉ nhục như vậy, nhưng Lý Bất Vi lại hoàn toàn không tức giận, ngược lại còn cười to vài tiếng.

"Ha ha ha, ta làm những chuyện như thế này vì con đường tu hành của mình thì có sao chứ? Trương Lâm, ngươi vẫn còn trẻ, chờ đến sau này ngươi sẽ hiểu ra"

"Hiện tại, cái này để cho ngươi"

Hắn đặt bình ngọc vào trong tay Tô An Lâm.

"Hy vọng ngươi còn có thể sống sót sau những tháng ngày kế tiếp"

Dứt lời, hắn đẩy Tô An Lâm vào bên trong cổng thành. Oanh!

Đám người trong thành nhìn chằm chằm vào bình ngọc trong tay Tô An Lâm, đôi mắt trở nên đỏ sậm. Đám người nhìn có vẻ suy yếu tàn tạ lúc nãy chợt bộc lộ sức mạnh cường đại, nhào về phía Tô An Lâm như thú dữ.

"Mau đưa Bạch đan cho ta"

"Cho ta, cho ta"

Tô An Lâm khẽ nhíu mày, lắc đầu nói:

"Cầm lấy đi"

Hắn tùy tay ném cả một bình Bạch đan xuống, bình ngọc nện lên trên mặt đất, vỡ tứ tung, mấy chục viên đan dược màu trắng bắn tung tóe ra, dính đầy bụi đất. Nhưng những người xung quanh lại giống như không thấy, ánh mắt họ sáng rực lên như sói đói thấy miếng thịt, điên cuồng xông lên phía trước.

"Ha ha ha, ta nhặt được rồi"

Một ông già nhặt được Bạch đan, lập tức xoay người lại, nháy mắt đã biến mất khỏi chỗ này. Một ít cao thủ khác cũng nhặt được Bạch đan trước, họ đều quay đầu rời đi luôn.

Tô An Lâm phát hiện ra những người này chỉ cướp lấy một viên Bạch đan mà thôi.

"Tiểu huynh đệ, sao ngươi không đi cướp Bạch đan đi?"

Một ông già nuốt viên Bạch đan vào trong miệng, nhìn hắn cười khà khà nói.

"Ta không muốn ăn"

"Trước kia ta cũng giống như ngươi, cũng không muốn ăn, nhưng không còn cách nào khác, ngươi cũng thế, cũng sẽ nhanh chóng trở nên giống như chúng ta thôi"

"Vậy sao, ở chỗ này có không ít cao thủ, sao các ngươi lại chỉ cướp một viên rồi thôi vậy?"

Tô An Lâm nhịn không được hỏi.

"Vì Bạch đan chỉ có tác dụng trong vòng một tháng, sau đó sẽ mất đi hiệu quả, mà độc tố trong cơ thể chúng ta một tháng chỉ phát tác một lần, cho nên có cướp nhiều cũng chẳng có ích gì.

Tô An Lâm hiểu ra, hắn nhìn bốn phía xung quanh hỏi:

"Ta không hiểu, các ngươi không nghĩ đến chuyện rời khỏi nơi này hay sao?"

"Ở nơi này bị thiết lập cấm chế, những người thực lực dưới tam phẩm thì đừng có mơ đến chuyện rời đi"

Lão già vuốt vuốt mái đầu hoa râm của mình, than thở nói:

"Nếu tính toán lại thì ta đã ở chỗ này được mười năm rồi"

"Mười năm!"

Tô An Lâm giật mình.

"Ngươi đã ở đây lâu đến vậy sao"

"Cái này không tính là gì, có người còn ở lâu hơn ta nhiều, tiểu tử, ta thấy ngươi là người không tồi, vừa nãy ngươi còn biết đường mà ném Bạch đan về phía ta, ngươi nghe ta khuyên một câu, nếu muốn sống sót ở chỗ này thì mỗi tháng ngươi phải dùng Bạch đan Nói xong câu đó, lão già quay đầu rời đi"

Tô An Lâm cũng rời khỏi chỗ này, đi theo một con đường khác, dựa vào kiến trúc ở nơi này có thể phát hiện ra trước kia nơi này cũng từng là một thành thị phồn hoa, nhưng hiện tại hai bên đường xá đã trở nên hoang vắng, nơi nơi toàn là đống đổ nát thê lương.

Nơi này đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại trở thành cảnh tượng như bây giờ?

Tô An Lâm nhíu mày nghĩ, đi tới bên bờ sông, Tô An Lâm đang chuẩn bị rửa mặt, chợt thấy gần đó có năm tên nam nhân đang vây quanh một nữ tử.

"Không, đừng mà, cầu xin các ngươi buông tha cho ta"

Trên khuôn mặt nữ tử toàn tro bụi đen nhánh, ngũ quan còn có thể coi là cân xứng, quần áo trên người rách rưới lôi thôi, nhưng cho dù như thế thì năm tên nam nhân kia vẫn muốn cưỡng bức nàng.

"Ở trong này quá mức nhàm chán, tiểu nương tử, ngươi thương xót chúng ta một chút"

"Đúng vậy, lần sau chúng ta sẽ chia cho ngươi một viên Bạch đan, được không?"

"Buông nàng ra!"

Tô An Lâm đi qua, triệu hồi Huyết Sắc ma đạo ra.

"Hả? Ngươi là ai?"

Mấy người kia thấy Tô An Lâm xuất hiện, nhăn mày lại.

"Ngươi có biết chỗ này là chỗ nào không? Còn dám đi xía mũi vào chuyện của người khác hả?"

Tô An Lâm nhìn thanh đao trong tay mình, bình tĩnh nói:

"Đạo của ta, muốn thấy máu"

Không sai, sở dĩ Tô An Lâm muốn ra tay chủ yếu là vì hắn có thể cảm giác được thanh đao của mình đã thèm khát khó nhịn. Nó muốn uống máu tươi!

"Ngươi là người của Trương gia?"

Có người nhận ra thanh đạo trong tay Tô An Lâm.

"Theo như truyền thuyết, Trương gia tu luyện ma đao, dùng nó làm Linh Khí bổn mạng của mình, xem ra ngươi là người của Trương gia rồi!"

"Linh Khí bổn mạng thì thế nào chứ, cái gì mà ma với chả đao, gặp ta thì ta chém chết hết.

Năm người vây chặt quanh Tô An Lâm!

Trên mặt những người này tái nhợt trắng bệch, dây là kết quả của việc dùng Bạch đan trong một thời gian dài.

1025 chữ