Chương 1265: Ngươi Tên Là Gì?

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1265: Ngươi Tên Là Gì?

Phụt phụt!

Chỉ trong nháy mắt, Tô An Lâm đã xông lên trước, liên tục vung ra hai đạo, tước bay hai bả vai.

"A..."

"Sao ngươi có thể."

Hai người này sắc mặt tái mét, thảm thiết rời đi.

Tô An Lâm cảm thụ được ma đao vừa hấp thụ huyết khí, vừa điều hòa lại lực lượng của mình, vừa nhìn xem thông báo trên Trường Sinh Giới.

"Đạo chi căn nguyên +4"

"Đạo chi căn nguyên +3"

"Không hổ là ma đạo chuyên hút máu, thực lực của hai người kia mạnh mẽ, cho nên huyết khí đạt được cũng nhiều hơn"

Hắn liếc nhìn ba người còn dư lại, động tác trên tay trở nên nhanh hơn, một chiêu Cuồng Đao Trảm giải quyết hết toàn bộ.

"Ở trong thân thể của người khác đúng là ngượng tay thật, cũng may, lực lượng căn nguyên càng tăng cao hơn thì lực lượng từ bản thể của ta cũng dung nhập vào thân thể này tốt hơn.

Tô An Lâm có thể cảm nhận được lực lượng quen thuộc của bản thân mình đang dần tiến vào trong khối thân thể này. Điều này cũng có nghĩa là chỉ cần thu hoạch càng nhiều lực lượng căn nguyên, thì sớm hay muộn gì hắn cũng có thể đạt được lực lượng vốn có của bản thân từ trên khối thân thể này.

Tô An Lâm đi tới bên cạnh nữ nhân, nhìn nàng một cái, sau đó cúi đầu rửa mặt. Huyết Sắc ma đạo đã bị hắn thu hồi lại. Nhìn ảnh ngược của bản thân phản chiếu dưới mặt sông, hắn mới phát hiện trên người mình đã dính đầy máu tươi.

"Cảm ơn ngươi đã cứu ta Nữ nhân vuốt lại cổ áo, muốn đến gần Tô An Lâm, nhưng lại giống như không dám đến gần, không biết nên làm như thế nào mới được.

"Ngươi tên là gì?"

Tô An Lâm liếc nhìn nữ nhân một cái, hỏi.

"Ta tên Phương Linh"

"Sao ngươi lại ở chỗ này?"

"Ta và các sư huynh đệ xuất thân từ một môn phái nhỏ, chúng ta đắc tội với người của Hợp Hoan Môn, sau đó đã bị bắt đến chỗ này Phương Linh nói, ngữ khí bất đắc dĩ:

"Tính đến nay đã hơn một năm rồi"

"Đã hơn một năm, nói vậy ngươi phải cướp được ít nhất là hơn mười viên Bạch đan, ta thấy thực lực của ngươi cũng không phải là dạng cao cường, sao ngươi có thể chịu đựng được?"

Tô An Lâm cảm thấy khó hiểu, thanh máu của nữ nhân này chỉ có khoảng một ngàn điểm, tu vi chắc chắn nằm trong hàng thấp nhất ở chỗ này.

"Trước kia ta rất may mắn, có đồng môn cùng đi chung, nhưng hiện tại...

Nàng dường như đang nhớ đến chuyện thương tâm nào đó, không muốn nói nhiều nữa.

Tô An Lâm cũng không hỏi tiếp, hắn cởi áo ra giặt sạch sẽ, sau đó nói:

"Ngươi đang ở chỗ nào?"

"Cũng không xa, đằng trước có một dãy nhà ở, ta đang ở chỗ đó, hay là ngươi cũng đến ở trong đó đi Suy nghĩ đến chuyện Tô An Lâm vừa cứu mình, Phương Linh cảm thấy nếu ở chung với Tô An Lâm thì nàng sẽ được an toàn hơn rất nhiều.

Tô An Lâm gật đầu, đi ra ngoài.

Một lát sau, hai người đi tới một khu nhà không lớn lắm, Phương Linh đẩy cửa đi vào trước, nói:

"Chỗ này hơn lộn xộn, có điều ngươi cứ yên tâm, ta sẽ thu dọn giúp ngươi ngay, ngươi muốn ở trong phòng nào?"

"Cái nào cũng được, ta thấy đói bụng rồi, ở chỗ này của các ngươi có gì ăn không?"

"Đằng sau thành có một ngọn núi, trên đấy có rất nhiều hung thú, chúng ta chuyên dựa vào đi săn để kiếm ăn, có điều những con hung thú trên đó cũng bị cho ăn dược vật đặc thu, cho nên bọn chúng cuồng loạn hơn hung thú bình thường, rất nguy hiểm"

Phương Linh nói, nàng xốc một tấm ván gỗ ở trong góc phòng lên, lấy ra một miếng thịt đang được bọc trong bao vải, miếng thịt này có vẻ đã được hun khói, thoạt nhìn vẫn còn ngon lành.

"Ta đi nấu cơm đây" Phương Linh đi ra phía sau, ở đó là nhà bếp dùng để nấu ăn, trong sân có một cái giếng cổ, nàng thành thạo múc nước lên, bắt đầu nấu cơm.

Chỉ qua một lát, một mâm canh thịt cùng với một đĩa rau dại đã được bưng đến trước mặt Tô An Lâm.

Tô An Lâm cầm đũa lên, nói:

"Cảm ơn, lát nữa ta sẽ đi săn hung thú giúp ngươi"

Hắn gắp miếng thịt, bắt đầu ăn.

"Ngươi không sợ ta hạ độc vào đồ ăn à?"

Nhìn Tô An Lâm ăn không chút do dự, Phương Linh há hốc miệng không tin nổi.

"Ta không sợ, ngươi biết vì sao không, vì ta không sợ độc, hơn nữa nếu ngươi thật sự hạ độc, thì trước khi độc phát tác, ta sẽ giết chết ngươi trước.

Tô An Lâm bình tĩnh nói.

Ăn no lửng bụng, Tô An Lâm mới hỏi han: "Ngươi có biết ở chỗ này có bao nhiêu người không, tất cả họ đều bị Lý Bất Vi bắt đến đây à?"

"Chắc là như vậy, số lượng cụ thể thì ta không biết rõ, ở chỗ này lâu rồi đều sẽ biến thành bộ dáng người không ra người, quỷ không ra quỷ, mọi người không hay nói chuyện với nhau, đặc biệt là những người có thực lực thấp kém giống như chúng ta đây, rất dễ bị người khác chèn ép"

"Mục đích của Lý Bất Vi là cái gì?"

Đây là điều mà Tô An Lâm muốn biết nhất.

"Ta cũng không biết. Có điều, mỗi tháng hắn sẽ dùng Bạch đan làm mồi nhử, để chúng ta tự chém giết lẫn nhau.."

1037 chữ