Chương 1269: Bóp Nát
Cũng may, lời nói của hắn chung quy cũng có tác dụng, Đệ Ngũ Tĩnh Di không động tay động chân thật. Nhưng, Đệ Ngũ Tĩnh Di chậm rãi đi về phía hắn, nàng càng đến gần một bước, thì áp lực đang đè trên vai hắn càng gia tăng.
"Muốn ta buông tha cho ngươi, cũng được thôi, ngươi ăn hết tảng đá này là được.
Nàng vung roi lên, một cục đá to bằng nắm tay lăn đến trước mặt Lý Bất Vi.
Lý Bất Vi nhìn cục đá, lại nhìn lên Đệ Ngũ Tĩnh Di, hắn nuốt một ngụm nước miếng, cuối cùng cũng nhặt lấy cục đá.
"Không được bóp nát, bỏ luôn vào miệng"
Đệ Ngũ Tĩnh Di nói.
Lý Bất Vi ngẩn người ra, trong ánh mắt hiện lên vẻ khuất nhục. Hắn biết Đệ Ngũ Tĩnh Di không thể trực tiếp giết chết hắn, nhưng nàng ta có thể làm nhục hắn. Thậm chí hắn còn không thể nào phản kháng được, vì nếu hắn phản kháng lại, Đệ Ngũ Tĩnh Di thật sự có thể tiện tay bịa ra một lý do để giết chết hắn luôn.
Rắc rắc!
Lý Bất Vi không hề do dự, há miệng gặm cục đá. Thân là tu sĩ, đặc biệt là một tu sĩ cường hãn như Lý Bất Vi, bất kể da thịt xương cốt hay là lục phủ ngũ tạng cũng đã từng trải qua rèn luyện, việc nuốt một cục đá chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Thật ra, đừng nói là nuốt cục đá, cho dù là nuốt kiếm, nuốt độc dược cũng không có ảnh hưởng gì. Có điều, sự nhục nhã mà hắn phải chịu không cần phải nói cũng biết. Nếu chuyện này bị truyền ra bên ngoài, mặt mũi của Lý Bất Vi hắn sẽ bị mất hết.
Hắn vừa mới ăn xong một miếng, đã thấy một nữ tử mặc y phục màu hồng phấn xuất hiện ở phía sau Đệ Ngũ Tĩnh Di. Nàng kinh ngạc nhìn Lý Bất Vi một cái, khóe miệng hơi cong lên, có điều nàng vẫn chưa nói gì với hắn, lại chắp tay hành lễ với Đệ Ngũ Tĩnh Di:
"Sư tỷ, đã chuẩn bị nước ấm xong rồi."
"Được, ngươi đứng đây trông chừng tên vô dụng này ăn xong cục đá, ta đi tắm rửa"
Đệ Ngũ Tĩnh Di quay đầu rời đi.
"Sở thích của Lý sư huynh thật là đặc biệt, không ngờ ngươi còn thích ăn cục đá"
Nữ tử mặc váy hồng cười duyên, trêu chọc.
Lý Bất Vi cắn răng nhìn người mới tới, hung tợn nói:
"Lâm Kiều, ngươi đừng có mà đắc ý quá, chẳng qua vì ta không làm xong nhiệm vụ nên mới bị xử phạt thôi, ngươi không được phép nói cho người khác biết chuyện ta ăn cục đá, nếu không ta.."
"Ai da, thật ngại quá, vừa nãy ta dùng phù truyền âm để kể cho tỷ muội biết, đã nói ra rồi"
Lý Bất Vi:
"... Tiện nhân!"
"Ngươi mau ăn nhanh lên, nếu không ta sẽ nói với sư tỷ là ngươi ăn quá chậm, bắt ngươi ăn thêm nữa!"
"Ngươi!"
Lý Bất Vi hung dữ, trợn mắt nhìn chằm chằm nàng, trong lòng ghét cay ghét đắng Đệ Ngũ Tĩnh Di và Lâm Kiều.
"Chờ đấy mà xem, chờ lần này Đại trưởng lão ban bảo bối cho ta, chờ thực lực của ta tăng cao, chỉ cần có thời gian, ta cũng có thể trở thành đệ tử thân truyền, đến lúc đó, Lâm Kiều, khà khà, cho dù ta không thể đối phó với Đệ Ngũ Tĩnh Di được, nhưng cũng đủ để giải quyết ngươi!"
Lý Bất Vi rời khỏi nơi này, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ trào phúng của Lâm Kiều lộ ra một tia khác thường. Nàng nhanh chóng trở vào trong phòng.
Trong khuê phòng màu hồng phấn, đủ loại đồ đạc được sắp xếp chỉnh tề, ở hai bên đặt lò hương, bên trong toát ra mùi hương. Ở giữa phòng có một cái thùng gỗ cao tầm một mét, trong thùng là nước ấm bốc khói nghi ngút, trên mặt nước thả đầu cánh hoa hồng tươi.
Đệ Ngũ Tĩnh Di đang ngâm mình bên trong thùng gỗ, thấy Lâm Kiều đi vào nhà, mới nâng mí mắt mệt mỏi lên nhìn.
"Hắn đi rồi?"
Lâm Kiều cung kính gật đầu:
"Đúng thế, sư tỷ, ta thấy tên tiểu tử Lý Bất Vi có hai lòng, chỉ sợ hắn hề nghiêm túc đi đón tiếp Trương Lâm như lệnh của sư tỷ"
"Ngươi cảm thấy hắn bằng mặt không bằng lòng?"
"Không sai, ta nghe nói sau khi hắn đi khỏi nơi này, Đại trưởng lão và hắn đã từng gặp mặt một lần"
"Tìm hắn? Để làm gì?"
"Chuyện này ta cũng không biết rõ lắm, có điều Đại trưởng lão vẫn luôn muốn song tu cùng với sư tỷ, có lẽ hai chuyện này có liên quan đến nhau"
"Đã biết, ngươi đi tới Trương gia một chuyến để hỏi rõ ngọn nguồn đi Đệ Ngũ Tĩnh Di nhíu mày.
"Rõ"
Thành trong sơn cốc.
Ở trong sân viện, Tô An Lâm đang cầm Huyết Sắc ma đạo, đứng giữa sân tập vung đao làm không khí xung quanh phát ra tiếng ù ù.
Tô An Lâm phát hiện, hắn chỉ cần sử dụng như vậy cũng có thể khiến cho độ thuần thục tăng lên, mỗi một lần độ thuần thục tăng là huyết sắc và khí tức ở trên ma đạo sẽ ngưng đọng thật hơn một phần. Tuy hắn không hiểu tại sao lại như vậy, nhưng chỉ cần có hiệu quả là được.
Luyện đao được một lúc, Tô An Lâm lại bắt đầu tu luyện lại môn công pháp tu luyện trước kia của mình.
Lôi điện bá thể.
Hiện giờ hắn có thể nắm giữ được càng nhiều lực lượng bao nhiêu, thì đến lúc đối mặt với kẻ địch sẽ càng có lợi bấy nhiêu. Ngoài ra, độc tố của Bạch đan còn tàn lưu lại trong cơ thể hắn đã bị bài trừ hoàn toàn, cho nên hiện tại hắn cũng không cần phải lo lắng chuyện độc tố của Bạch đan bộc phát.
1030 chữ