Chương 1270: Chiêu Thức Cường Đại
Trong lúc hắn tu luyện, Phương Linh cũng ngồi ở trong phòng nhìn hắn, trên khuôn mặt toàn là vẻ kinh ngạc. Nàng phát hiện tất cả những môn công pháp mà Tô An Lâm đang tu luyện đều là công pháp nàng chưa từng thấy bao giờ.
Loại đao pháp quỷ dị khó lường đấy là cái gì?
Toàn thân lập lòe sấm sét là chiêu thức gì?
Chỉ nhìn qua cũng khiến cho người ta cảm giác được đây không phải là những môn công pháp bình thường, rõ ràng uy lực của những chiêu thức này rất cường đại.
hơn nữa, công pháp mà Tô An Lâm đang tu luyện cũng không giống loại tà công nào đó, dù sao tất cả mọi người trên thế giới này đều biết rằng tà công và sấm sét lôi điện tương khắc với nhau, người tu luyện tà công lại đi tu luyện một môn công pháp hệ lôi điện, như vậy chẳng khác gì treo đầu vào dây, tự tìm đường chết!
Tuy thực lực của Phương Linh thấp, nhưng nàng là người rất có mắt nhìn, nàng cảm thấy trên người Tô An Lâm chắc chắn đang mang rất nhiều bí mật.
"Ta nhất định phải ôm chặt cái đùi này"
Có điều rất nhanh sau đó, Phương Linh lại rũ mắt xuống, cho dù có ôm chặt đùi hắn thì có được ích lợi gì, ta sắp chết rồi.
Phương Linh càng nghĩ càng chán nản, vốn dĩ thực lực của nàng không cao, mặc dù ở đây có thể được Tô An Lâm che chở, nhưng dù sao mỗi tháng nàng đều cần Bạch Đan. Tháng này đã không dùng Bạch Đan rồi, nếu tháng sau còn không dùng nữa thì nàng sẽ chết.
Trước kia cũng không phải nàng chưa từng nghĩ tới cái chết, thậm chí nàng đã cam chịu số phận, nhưng khi gặp được cái bắp đùi Tô An Lâm này, nàng lại dấy lên khát vọng sống.
Giờ khắc này, nàng không khỏi nhớ tới lần coi bói lúc còn bé, thầy bói nói nàng có thể sống đến hơn một ngàn tuổi.
Nhưng bây giờ bản thân còn chưa tới một trăm tuổi, chỉ mới 88 tuổi thôi, vậy thì sẽ chết sớm.
“Quả nhiên không thể tin bói toán.
Phương Linh thở dài một hơi rồi vào nhà dọn dẹp.
Tô An Lâm đã xác định muốn ở chỗ này, nàng phải cố gắng thu dọn nơi này sạch sẽ, để cho hắn ở thoải mái một chút, tránh cho Tô An Lâm bị những nữ tu khác qua đây quyến rũ.
Trong lúc nàng đang thu dọn đồ đạc, bỗng nhiên, bụng Phương Linh đau nhói.
Nàng vội vàng vén y phục lên, một vết thương cũ đã hiện lên ánh đỏ ở trong yếm.
Trên mặt nàng tỏ vẻ bất lực, vết thương này xuất hiện là do lúc nàng chiến đấu đã không may bị thương, không ngờ nó càng ngày càng nghiêm trọng.
“Xem ra ta phải đi ra sau núi tìm một ít thảo dược thôi. Phương Linh thì thầm, vốn dĩ nàng cũng không muốn đến sau núi, ở đó có rất nhiều hung thú.
Hung thú sau khi dùng dược vật đặc biệt sẽ vô cùng cuồng bạo, đối với người có thực lực như nàng, nếu tới đó sẽ rất nguy hiểm.
Nhưng hết cách rồi, nếu vết thương cứ ngày một nghiêm trọng, dù nàng không bị thương thế giết chết ngay thì chờ tháng sau cạnh tranh Bạch Đan, nàng vẫn không sống nổi.
Vì thế, nàng đi ra ngoài, đi tới trước mặt Tô An Lâm đang luyện công.
“Có việc gì?"
“Công tử, ta có chút việc muốn đến sau núi một chuyến Phương Linh cũng không nói rõ tình huống của mình, vì nàng cảm thấy mình và Tô An Lâm không thân thiết lắm, hắn có thể ở lại đây mà không bắt nạt nàng, còn cứu nàng đã là ân huệ rất lớn đối với nàng rồi, mình không thể cầu mong quá nhiều.
Tô An Lâm nhìn thoáng qua đỉnh đầu Phương Linh.
Thanh máu đã ít hơn 30 giọt so với lúc trước.
Xem ra trên người đã có vết thương tái phát.
Tô An Lâm không khỏi tán thưởng Phương Linh, đã bị như vậy thế mà còn tự mình chịu đựng để đi đến sau núi, dũng khí thật đáng khen ngợi.
Không hổ là nữ nhân trên người có dũng khí bản nguyên.
Nghĩ đến việc còn phải kiếm chút bản nguyên trên người đối phương, Tô An Lâm trầm giọng:
“Đi cùng đi?"
“Đi cùng ư?"
Phương Linh ngẩn người, lập tức, trong mắt hiện ra sự cảm động.
Tô An Lâm nói:
“Không có thức ăn, ta nên đi săn một vài hung thú về, thực lực của ngươi không đủ, muốn đi cũng vô ích.
“Cảm tạ, cảm tạ công tử, ngươi yên tâm, ta sẽ không quấy rầy ngươi?
“Trước kia ngươi đã xảy ra chuyện gì vậy? Đừng nói với ta là cũng vì đi săn bắn? Thân thể của ngươi bị thương thế này, chắc trong quá khứ cũng gần chết đúng không"
Phương Linh khàn giọng nói:
“Công tử quả nhiên lợi hại, chuyện này thế mà cũng bị ngươi phát hiện. Thực ra ta muốn đi đến sau núi chỉ để tìm một loại thảo dược màu xám Nói xong, nàng xốc bụng mình lên, vết thương ở chỗ rất dễ thấy, Tô An Lâm nhíu mày.
“Vết thương này không nhẹ, hẳn là vẫn có nội thương, nếu dùng mỗi thảo dược bôi bên ngoài chỉ e cũng vô dụng, phải dùng đan chữa thương"
Tô An Lâm nói.
Phương Linh khổ sở nói:
“Ta cũng biết, nhưng chúng ta bị nhốt ở nơi này, những thứ như đan dược căn bản sẽ không tìm được. Mọi người bị thương đều phải lên núi hái một ít dược vật là được.
“Đi thôi"
Đi trên đường phố, không ít ánh mắt tò mò dò xét Tô An Lâm.
1019 chữ