Chương 1271: Tiền Thuê Phòng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1271: Tiền Thuê Phòng

“Thấy tên tiểu bạch kiểm này chưa, là nam sủng do yêu nữ Đệ Ngũ Tĩnh Di tự tay nhặt về đấy, Lý Bất Vi thế mà lại ném hắn tới nơi này?

“Chính là hắn đấy, dáng vẻ đúng là đủ tuấn tú, nhưng tên Lý Bất Vi kia gan to bằng trời rồi, lại dám cướp nam sủng của Đệ Ngũ Tĩnh Di? Hắn không sợ bị Đệ Ngũ Tĩnh Di kéo đến khuê phòng của nàng sao?"

“Ha ha, chuyện này thì ta không biết, nhưng Lý Bất Vi từ trước đến giờ luôn xảo trá, xưa này chưa từng làm chuyện không có lợi ích.

“Xem ra, Lý Bất Vi đã bị ai đó xúi giục rồi, tên này chắc chắn có không ít chỗ tốt.

Không ít lão quái vật sống trong những căn nhà xa hoa ở hai bên đường.

Ở đây, nhà ở cũng được phân cấp.

Thực lực càng cao thì chỗ ở đương nhiên là càng tốt.

Tô An Lâm nhìn thanh máu của người xung quanh, cũng hiểu đại khái về thực lực của những người ở đây.

Mãi đến khi đi đến phía sau núi, đột nhiên có một nam tử mặc trang phục màu đen, tay cầm một thanh kiếm đen đứng trước mặt Phương Linh.

"Phương Linh, lúc trước ngươi đã nói sẽ không chấp nhận người khác, vậy hắn tính là cái gì?"

Nam tử mặc đồ đen chỉ vào Tô An Lâm:

“Đây là chứng minh cho câu nói ngươi không chấp nhận ai khác sao? Ngươi phải cho ta một lời giải thích, nếu không ta chắc chắn không thể cứ thế mà quên đi được.

Tô An Lâm nhìn về phía Phương Linh:

“Đây là..."

“Từng là một người thân cận trong đội ngũ của chúng ta. Phương Linh bất đắc dĩ nhìn đối phương nói:

“Từ Lễ, lúc trước ngươi và sư tỷ ta ở bên nhau, sư tỷ ta cũng một lòng một dạ đối với ngươi, nàng vì cứu ngươi mà bản thân phải chịu mấy nhát đao sau đó chết thảm, mà ngươi thì suốt ngày cứ đi theo đuổi ta, ngươi xem sư tỷ ta là cái gì? Rồi coi ta là cái gì?” Phương Linh lắc đầu, tiếp tục nói:

“Sư tỷ ta đối với ta ân trọng như núi, nếu không có nàng thì ta đã chết từ lâu rồi, bây giờ nàng đi rồi, ta tuyệt đối sẽ không chấp nhận ngươi.

“Chỉ là một người chết thôi mà, có gì ghê gớm đâu, không có ta thì sau này ngươi dựa vào cái gì mà sống? Phương Linh, ta thấy sắc mặt ngươi lại tái nhợt đi vài phần rồi, chắc là tháng này vẫn chưa dùng Bạch Đan đúng không, đi theo ta, theo ta, tháng sau ta sẽ giúp ngươi tìm Bạch Đan!"

“Từ Lễ, đừng tưởng là ta không biết mục đích của ngươi, ngươi tìm ta còn không phải vì ngươi là người của Hợp Hoan môn, vì đắc tội Lý Bất Vi nên mới bị hắn ném tới nơi này. Ngươi tìm ta, đơn giản là vì muốn ta làm lô đỉnh của ngươi, tạo điều kiện cho ngươi tu luyện thôi!” Phương Linh nhìn thấu lòng người, lạnh lùng nói.

Từ Lễ vung tay, khinh thường nói:

“Đúng thế thì sao? Làm lô đỉnh của ta cũng không khiến cho ngươi chết được, sau này ngươi làm nữ nhân của ta, chúng ta hợp tu, thực lực của ta càng ngày càng mạnh, cũng cướp được càng ngày càng nhiều Bạch Đan, sau này ta sẽ nuôi ngươi, sợ cái gì chứ? Còn hắn, hắn có thể làm được như thế sao?"

Từ Lễ chỉ vào Tô An Lâm, bỗng nhiên hỏi:

“Tiểu tử, ngươi tên là Trương Lâm đúng không? Ta hỏi ngươi, ngươi đã lấy phấn đan của Phương Linh chưa?"

Phấn đạn?

Tô An Lâm ngẩn người, nhớ lại ký ức vốn có của Trương Lâm, mới biết phấn đan ở trong thế giới này là cách gọi đặc biệt của tấm thân xử nữ.

Nói nghiêm túc thì là cách gọi một tu sĩ tu luyện thuật song tu.

Phấn đan cực kỳ trân quý, nếu người nào lấy được phấn đan của nữ tu sẽ có chỗ tốt vô thượng.

Nhất là đối với người của các tông môn như Hợp Hoan môn, có rất nhiều lợi ích.

Đương nhiên, dù là phương pháp tà đạo cũng phải chú ý là tự nguyện.

Bởi vậy, dù thực lực của Phương Linh yếu, dù Từ Lễ này có thực lực đàn áp Phương Linh, nhưng đối với Từ Lễ, một Phương Linh nghe lời sẽ hữu dụng hơn nhiều so với một Phương Linh đã chết.

Có được phấn đan của Phương Linh có thể mang lại rất nhiều lợi ích cho hắn.

Hơn nữa mỗi ngày đều có thể tu luyện trên người nàng, tăng trưởng thực lực.

“Phấn đan của nàng..liên quan gì tới ngươi?"

Tô An Lâm không khách khí đáp lại.

“Hả? Tiểu tử, ngươi vừa mới tới nên không biết ta là chuyện rất bình thường, để ta nói cho ngươi biết, ta, Hợp Hoan môn biệt danh Tiểu Cương Đao, biết vì sao không?"

Hắn chỉ tay vào tay mình:

“Tay của ta cũng giống như thanh kiếm của ta, sắc nét như đao"

“Tiểu Cương Đao? Chỉ là một danh xưng thôi, ta cũng không biết rốt cuộc là ngươi dùng kiếm hay dùng đao"

Tô An Lâm không thèm để ý.

Từ Lễ thấy Tô An Lâm bày ra bộ dáng chán ghét hắn ta, trong mắt hắn ta tràn đầy sự tàn độc, đột nhiên ra tay, thẳng tay rút đao.

Soạt!

Kiếm quang chợt lóe, đồng thời, Từ Lễ vung cánh tay còn lại ra, một thanh cương đao giống như một luồng khí mang bắn về phía Tô An Lâm.

“Kiếp sau chú ý một chút, không phải là người nào ngươi cũng có thể đắc tội đâu"

Từ Lễ cười lạnh.

1001 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right