Chương 1293: Nỗ Lực Tu Luyện
"Nếu ngươi muốn ở lại nơi này thì lát nữa ta sẽ đưa ngươi vào trong Thanh Điền phái, ngươi cứ ở trong đó mà tu luyện.
"Ta vốn là tà tu, làm vậy hình như không ổn cho lắm?"
Đệ Ngũ Tĩnh Di do dự nói.
"Công pháp chỉ là vật ngoài thân, tính cách của ngươi vốn đã tốt đẹp, cho dù có tu luyện môn pháp gì thì cũng là tốt cả, đừng suy nghĩ nhiều"
Nghe Tô An Lâm nói như vậy, Đệ Ngũ Tĩnh Di cũng không nghĩ nhiều nữa.
"Đợi khi nào đấy ta sẽ đón Phương Linh đến đây.
Tô An Lâm mở miệng nói, bản tính của Phương Linh cũng không xấu, nếu tu luyện ở trong Hợp Hoan tông mà không có Đệ Ngũ Tĩnh Di hoặc là hắn chống lưng cho, thì sớm muộn gì nàng ta cũng bị người khác bắt nạt.
Lần này hắn đã rời đi gần một năm.
Sau khi Tô An Lâm trở về, Tô Ngọc Ngọc đã đi gặp mặt hắn. Tô An Lâm không muốn nói về chuyện mở Tiên Lộ, hắn chỉ kể lại tình hình rèn luyện của mình. Hiện tại chuyện mở Tiên Lộ còn chưa bắt đầu, cho nên hắn không muốn làm cho tất cả mọi người đều biết hắn muốn tìm cách mở Tiên Lộ.
Ngày hôm sau, hắn đã đón Phương Linh tới đây.
"Phương Linh, về sau ngươi và Tĩnh Di cứ ở lại chỗ ở của ta, các ngươi phải nỗ lực tu luyện, đợi đến khi các ngươi đạt tới Tu Linh cảnh, cũng là lúc chúng ta đi mở Tiên Lộ"
Tô An Lâm nói xong, lại nhìn Đệ Ngũ Tĩnh Di ra hiệu yên tâm, rồi đi tới ngọn núi của Cầm tiên tử.
"Xem ra trong khoảng thời gian không sống ở đây, ngươi đã rất vui vẻ, còn mang về những hai nữ tử xinh đẹp nữa!"
Thấy Tô An Lâm đến, Cầm tiên tử vừa đã tọa vừa nói chuyện, ngữ khí của nàng rất khắc nghiệt, trong không khí toàn là mùi dấm chua.
Tô An Lâm gãi gãi sống mũi, đi tới nhẹ nhàng nắm lấy hai vai Cầm tiên tử.
"Đừng có chạm vào ta!"
Cầm tiên tử ném hai tay Tô An Lâm ra, hừ lạnh:
"Suốt một năm, ta còn tưởng rằng ngươi đã quên mất ta từ lâu rồi!"
"Sao có thể có chuyện đó được? Ta đi ra bên ngoài vẫn luôn chăm chỉ làm việc"
Tô An Lâm thở dài.
"Làm việc, làm cái gì, để đến bây giờ còn kéo cả con gái nhà người ta trở về"
"Ta muốn tìm kiếm mấy cao thủ Tu Linh cảnh, hơn nữa mấy cao thủ Tu Linh cảnh này phải là người mà ta cực kỳ tin tưởng"
Tô An Lâm nghĩ ngợi, nói qua cho Cầm tiên tử biết về chuyện bản thân mình muốn mở Tiên Lộ ra.
"Tìm kiếm mấy cao thủ Tu Linh cảnh, để khơi thông Minh Hà Cầm tiên tử nghe thế, khiếp sợ không thôi.
"Cầm tiên tử, ngươi cũng là một trong số những người ta muốn tìm, chờ đến khi chúng ta đạt tới Tu Linh cảnh, cũng là lúc mở ra Minh Hà, để tiến vào Tiên giới"
Bàn tay Tô An Lâm dùng sức mạnh hơn chút, cảm nhận được hơi thở ái muội từ trên người Tô An Lâm truyền sang, thân thể của Cầm tiên tử lập tức mềm nhũn ra.
"Đừng.."
Lời nói còn chưa hết, Tô An Lâm đã bổ nhào tới.
Nếu không muốn làm cho Cầm tiên tử tức giận, thì phải trả giá thứ gì đó, Tô An Lâm cũng biết rõ điều này.
Một canh giờ sau, Cầm tiên tử mới cảm thấy mỹ mãn, tâm tình của nàng cũng khá hơn rất nhiều.
"Ngươi làm quá mãnh liệt, về sau không được làm như vậy nữa"
Cầm tiên tử mềm mại nói, Tô An Lâm nghe vậy chấn động không thôi, đây là thái độ mà Cầm tiên tử nên có sao?
Sao lại dịu dàng nhỏ nhẹ hơn trước kia vậy?
Xem ra là do hắn đã hầu hạ nàng thoải mái, dù sao người vốn là như vậy, nếu đã được hầu hạ thoải mái thì tâm tình sẽ tốt hơn rất nhiều.
"Mấy hôm sau chúng ta trở về đi"
Tô An Lâm đột nhiên đề nghị.
Cầm tiên tử gật đầu đồng ý, nàng biết, Tô An Lâm vừa nhắc đến chuyện trở về thăm quê nhà một chuyến, về gặp muội muội và đại ca Tô Đại Hổ của hắn.
Trước kia Tô An Lâm đã từng đồng ý với nàng, nhưng lúc trước hắn đi biệt tăm biệt tích một thời gian dài, đến lúc trở về lại dẫn theo hai nữ nhân khác, từ đầu Cầm tiên tử còn tưởng rằng Tô An Lâm đã sớm quên mất ước định giữa hai người họ.
Cũng may, hắn không quên mất, trong lòng Tô An Lâm vẫn còn nhớ đến nàng. Năm ngày sau, Tô An Lâm và Cầm tiên tử chính thức rời khỏi Thanh Điền phái. Trước khi đi, Tô An Lâm còn liên lạc với Trần Như Huyên đang tu luyện trong Ngũ Hành phái. Sau khi biết được Tô An Lâm muốn trở về thăm nhà, Trần Như Huyên tất nhiên cũng muốn đi theo. Trước kia nàng và đám người Tô An Lâm cùng nhau tới đây, nhưng nếu so sánh thì tốc độ tu luyện của nàng không nhanh, hiện tại thực lực vẫn nằm trong Khí Cảm cảnh. Chủ yếu là do tốc độ tu luyện của Tô An Lâm quá nhanh, nhưng Trần Như Huyên cũng sắp tiến vào Nhập Linh cảnh rồi.
Lại gặp lại Trần Như Huyên, trong lòng Tô An Lâm cũng cảm khái muôn phần, một thời gian không gặp, cô nương ngây ngổ ngày nào giờ đã trưởng thành, yêu kiều duyên dáng hơn rất nhiều, còn có phong phạm của thế hệ tông sư mới.
1035 chữ