Chương 1294: Gặp Chuyện Không Hay
"Tô đại ca, Cầm tiên tử"
Trần Như Huyện cười cười, trong lòng cũng cảm thán:
"Đã lâu rồi không gặp, thực lực của hai người đã tới Nhập Linh, còn ta mới chỉ là Nội Khí!"
"Là do chúng ta gặp được một ít cơ duyên thôi"
Cầm tiên tử khách sáo nói, lúc trước nàng vào Trần Như Huyên không hề quen biết nhau, có điều từ sau khi cùng đi qua Man Hoang Chi Địa, hai người cùng trải qua thời khắc sinh tử với nhau, quan hệ lập tức trở nên thân thiết như chị em bạn dì, tình cảm rất tốt đẹp.
Những ngày tháng sau này tuy hai người ở hai nơi cách xa, nhưng vẫn thường xuyên gửi thư gửi quà cho nhau, cũng coi như thường xuyên liên hệ qua lại. Ngược lại, Tô An Lâm và Trần Như Huyên lại không thường xuyên liên hệ.
Lần này trở về nhà, Tô An Lâm dùng tàu bay làm phương tiện, cho nên lúc băng qua Man Hoang Chi Địa rất dễ dàng.
Trên đường đi về, tuy cùng ngồi tay bay, nhưng Tô An Lâm vẫn chưa nhắc đến chuyện liên quan đến Tiên giới, dù sao thực lực của Trần Như Huyên vẫn còn quá thấp, nói cho nàng biết những điều này cũng không có lợi gì cho nàng cả. Chờ đến lúc thực lực của nàng mạnh hơn một chút, Tô An Lâm cũng nguyện ý nói cho nàng biết, dù sao hắn cũng rất tin tưởng Trần Như Huyên.
Sau khi ra khỏi Man Hoang Chi Địa, Trần Như Huyên về nhà gặp lại cha mẹ. Thấy Trần Như Huyên về sớm như vậy, cha mẹ nàng còn tưởng rằng nàng bị đuổi về, cũng may là không phải như thế.
Ở lại hai ngày, Tô An Lâm và Cầm tiên tử bắt đầu lên đường về nhà.
Thời gian trôi qua rất lâu, Tô Ngọc Ngọc đã trưởng thành, trở thành một cô gái duyên dáng yêu kiều. Còn Tô Đại Hổ thời còn trẻ áp bức bản thân luyện võ, bị thương căn cơ, cho nên bề ngoài của hắn nhìn có vẻ già nua hơn rất nhiều, trên thái dương đã xuất hiện một ít tóc bạc, chỗ khóe mắt cũng có nhiều nếp nhăn.
Thấy Tô An Lâm trở về, hai huynh muội không kìm được xúc động.
"Nhị ca, huynh đã trở về rồi, lâu lắm rồi huynh không về, tất cả mọi người đều nói có khi nào huynh đã gặp chuyện không hay rồi"
Tô Ngọc Ngọc nắm lấy tay Tô An Lâm kể lể, giống như hồi còn bé, không muốn buông ra.
"Ngọc Ngọc, muội đã trưởng thành rồi, đã tìm được nhà chồng chưa vậy?
Tô An Lâm trêu ghẹo, hiện giờ điều mà hắn quan tâm nhất là tìm một người chồng tốt cho Tô Ngọc Ngọc.
"An Lâm, Ngọc Ngọc đúng là đã tìm được một nhà chồng, là nhi tử của Lưu viên ngoại ở trấn trên, nam tử kia không có ham mê bất lương gì, đã đọc đủ thứ kinh thi, cũng học một ít công phu, tính tình không tồi" Tô Đại Hổ nói:
"Đợi lúc nào ta dẫn ngươi đi gặp hắn "Chỉ cần tình tình không có trở ngại là được, quan trọng nhất là tìm người Ngọc Ngọc thích Tô An Lâm tươi cười, ngữ khí cũng vui vẻ, may mắn lần này hắn trở về sớm, còn kịp tham dự đại hôn của Tô Ngọc Ngọc.
"Nhị ca, huynh vẫn còn chưa giới thiệu đâu, vị tiên tử này là ai vậy"
Tô Ngọc Ngọc nắm tay Tô An Lâm lắc lư hỏi.
Thật ra Tô Đại Hổ cũng đã để ý tới Cầm tiên tử từ sớm, chẳng qua hắn là một đại nam nhân, sao có thể mặt dày hỏi thăm danh tính nữ nhân của nhị đệ được?
Nhưng Tô Ngọc Ngọc không cần lo lắng chuyện này, nàng trực tiếp mở miệng hỏi thăm.
"Đại Hổ ca, Ngọc Ngọc muội, ta là đạo lữ của An Lâm"
Cầm tiên tử thản nhiên mở miệng, không có vẻ gì là ngượng ngùng.
Nghe vậy, Tô Ngọc Ngọc tròn mắt nói:
"Nhị ca, ngươi muốn cưới tiên nữ tỷ tỷ làm vợ hả"
Tô Đại Hổ cũng kích động không thôi, Tô An Lâm đúng là làm quang tông diệu tổ, không ngờ hắn có thể cưới một cô nương mỹ mạo như vậy làm vợ. Giỏi hơn hắn ta rất nhiều!!
"Mời vào mời vào! Khi nào hai người mới kết hôn?"
Tô Đại Hổ vội nói.
"Đợi chúng ta đi bái tế mẫu thân của Văn Quân đã, sau đó lại tính đến chuyện kết hôn sau.
Tô An Lâm kéo tay Cầm tiên tử đi vào trong nhà, nói.
"Phải rồi, nàng tên là Tần Văn Quân "Được, được"
"Văn Quân tỷ tỷ"
Tô Ngọc Ngọc vui vẻ chào hỏi.
Cầm tiên tử cũng bị sự khách khí của mọi người cảm nhiễm, thuận tay lấy ra một ít đồ vật:
"Lần đầu gặp mặt, không biết nên đưa thứ gì, Ngọc Ngọc, ngươi nhận lấy túi bách bảo này đi, Đại Hổ ca, đây là Trú Nhan Đan đưa tặng cho tẩu tử, còn cái này là...
Thê tử của Tô Ngọc Ngọc cũng nhận được lễ vật, vui vẻ gật đầu liên tục.
Tiên nhân trong nhà họ Tô đã trở lại!
Tin tức này nhanh chóng truyền ra, khiến trấn nhỏ nổi lên sóng to gió lớn.
Chuyện này Tô An Lâm cũng không cần cố tình giấu giếm, vì đôi khi triển lãm thực lực của mình cũng là chuyện cần thiết. Chỉ dựa vào bốn chữ gia tộc tiên nhân là có thể bảo đảm sự bình an cho gia đình của đại ca và muội muội trong ít nhất hai trăm năm.
Một tháng sau, đến ngày đại hôn của Tô Ngọc Ngọc, ngay cả thành chủ đại nhân và các chưởng môn của một vài môn phái gần đây cũng đến tham dự, có thể nói là vô cùng long trọng.
1053 chữ