Chương 1295: Cảm Ơn Nhị Ca
"Hoàng Tô, hôm nay ta giao muội muội của mình cho ngươi, về sau ngươi phải đối xử thật tốt với con bé, nếu nó phải chịu bất kỳ tủi nhục này, thì đừng trách ta bay từ trời xuống, giết chết ngươi!" Hôm nay là ngày đại hôn của Tô Ngọc Ngọc, Tô An Lâm nương theo men say nói ra những lời kinh người.
Tô Ngọc Ngọc là trượng phu của Tô Ngọc Ngọc, mấy ngày hôm trước Tô An Lâm đã âm thầm quan sát hắn, Hoàng Tô là người văn võ song toàn, tính cách ôn hòa, không thích uống rượu, bài bạc ăn chơi không dính vào thân, không có đam mê bất lương gì, cũng coi như là một nam nhân tốt.
Nguyên nhân mà hắn và Tô Ngọc Ngọc quen biết với nhau là do phụ thân của Hoàng Tô bắc cầu giật dây, phụ thân hắn và Tô Đại Hổ đã từng làm ăn với nhau. Còn vì sao phụ thân hắn lại chủ động bảo con mình theo đuổi Tô Ngọc Ngọc, cũng là có tâm tư cả. Phụ thân hắn đơn giản là nhìn trúng thân phận bán tiên của Tô An Lâm thôi.
Ở trong mắt tu sĩ tông môn, Tô An Lâm mới chỉ là bán tiên. Nhưng đối với đám người phàm phu tục tử ở ngoại giới, thì người như Tô An Lâm đã là thần tiên, là đại tiên rồi.
"Tô đại ca, ngươi cứ yên tâm, về sao Ngọc Ngọc sẽ là người quan trọng nhất trong lòng ta, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng thật tốt, chăm sóc nàng cả đời" Hoàng Tô cung kính đáp lời, không dám chậm trễ.
"Được, đây là một loại đan dược có thể gia tăng tu vi và tuổi thọ, cái này coi như là lễ vật ta tặng cho ngươi"
Tô An Lâm cuối cùng cũng chịu lấy bỏ lễ vật ra, thấy đồ vật Tô An Lâm đưa, Hoàng Tô lập tức trở nên kích động, hắn nhìn về phía Tô Ngọc Ngọc, hiển nhiên là muốn hỏi ý nàng.
"Nếu nhị ca của ta đưa cho ngươi, thì ngươi cứ cầm lấy đi"
Tô Ngọc Ngọc liếc mắt nhìn Tô An Lâm một cái, hơi cúi người cảm ơn:
"Cảm ơn nhị ca "Ngọc Ngọc đã lớn thật rồi, đã hiểu chuyện thông tình đạt lý hơn lúc nhỏ rất nhiều, về sau muội không nên giận dỗi khó tính, nhớ phải giúp chồng dạy con, làm cho gia đình được gắn bó hòa thuận Tô An Lâm dặn dò.
"Muội biết rồi mà nhị ca"
"Ha ha ha, An Lâm đệ đừng lo, có ta ở đây rồi, nếu Ngọc Ngọc không chịu nghe lời, ta sẽ dạy lại nàng"
Tô Đại Hổ uống vài chén rượu vào bụng, men say dần dâng lên, hắn nói nói, nước mắt không khống chế được chợt chảy xuống.
"Tẩu tẩu, làm phiền tẩu đỡ đại ca ta về nghỉ ngơi"
Tô An Lâm nói.
Tô Đại Hổ được phu nhân mình dìu về phòng, Tô An Lâm lại kéo Hoàng Tô uống thêm mấy chén nữa.
"Giờ lành đã đến, đưa vào động phòng!"
Lúc này, bà mối cất cao giọng hô to. Sau đó, Tô Ngọc Ngọc và Hoàng Tô được đỡ vào trong hôn phòng.
Gió lạnh thổi quất vào mặt, ánh trăng yếu ớt, Tô An Lâm đứng trên nóc nhà, ánh mắt buồn bã nhìn lên bầu trời đêm.
"Thời gian trôi qua thật là nhanh Hắn cảm giác được Cầm tiên tử đang đến gần, không khỏi thổn thức nói.
Tô An Lâm dường như vẫn còn nhớ rõ lúc hắn vừa mới tới đây, nhớ những ngày tháng đói khổ, hắn và Tô NgọcNgọc còn không nỡ ăn một con gà. Mà hiện tại, họ đã trở thành bán tiên rồi.
"Đúng thế, thời gian trôi qua rất nhanh, ta biết ngươi luyến tiếc Tô Ngọc Ngọc, nhưng đã là nữ tử rồi sẽ có lúc phải gả cho người khác"
Cầm tiên tử đi tới bên cạnh Tô An Lâm, nhẹ nhàng an ủi hắn, hiện tại nàng càng ngày càng tận chức tận trách đóng vai làm thê tử của Tô An Lâm, nhìn Tô An Lâm phiền muộn như vậy, trong lòng nàng cũng thấy lo lắng.
"Yên tâm, ta chỉ đang cảm thán mà thôi, ta sẽ không suy nghĩ tiêu cực đâu.
"Được, ta tin ngươi.
"Chuyện ở nơi này đã xong xuôi rồi, tiếp theo chúng ta sẽ đi về quê của ngươi. Ngươi tính toán lúc nào thì khởi hành?"
Tô An Lâm hỏi.
Cầm tiên tử nghĩ ngợi, nói:
"Ta nghe theo ngươi"
Trong lòng Tô An Lâm run lên, nghe theo hắn, chỉ một cau đơn giản như vậy cũng đủ để thấy Cầm tiên tử đã thật sự coi hắn như là nam nhân của nàng.
Tô An Lâm nói:
"Vậy ba ngày sau chúng ta sẽ đi"
Hắn nắm tay Cầm tiên tử, ngẩng đầu nhìn lên ánh trăng.
"Ta nhớ lúc trước ta cũng thường xuyên ngắm trăng"
"Tại sao?"
"Vì ánh trăng này rất giống với ánh trăng ở quê hương ta"
"Ngươi còn có quê hương nữa?"
"Đúng thế.
Thời qua trôi qua nhanh chóng, chớp mắt đã qua ba ngày.
Thời gian vui sướng thường hay ngắn ngủi, đã đến lúc Tô An Lâm phải đi. Tô Ngọc Ngọc và Tô Đại Hổ cùng đi theo tiễn đưa.
Từ sau khi trở thành thê tử của người khác, trên người Tô Ngọc Ngọc đã có một loại khí chất điềm tĩnh trưởng thành, không còn nghịch ngợm như trước kia nữa. Tóm lại, Tô Ngọc Ngọc đã thành thục hơn rất nhiều. Thấy nàng, Tô An Lâm cũng nghĩ đến bản thân mình, chính hắn cũng đã già dặn hơn rất nhiều rồi.
Nhìn Tô Ngọc Ngọc, Tô An Lâm thầm nghĩ không biết đến khi nào hắn mới có thời gian rảnh để trở về lần nữa.
"Nhị ca, chừng nào thì huynh mới về nữa?"
Tô Ngọc Ngọc hỏi.
"Yên tâm, ta sẽ còn trở về"
Hiện giờ hắn đã có tàu bay, muốn trở về cũng dễ dàng hơn rất nhiều.
1030 chữ