Chương 1299: Kiến Nghị
"Đúng thế, hắn mới là người chuyên đối phó tà ám"
Đám bổ khoái này rất thông minh, lương hàng tháng của họ chỉ có mấy lượng bạc, đâu ai ngốc đến nỗi dùng mạng của mình mà làm việc đâu?
Cho nên Tô An Lâm nghe thấy họ nói như vậy, cũng không cảm thấy kỳ quái. Hắn còn nhớ lúc mới gia nhập, có một tiền bối đã nói cho hắn nghe quy củ ngầm của bổ khoái.
1: Đừng nhúng tay vào chuyện không liên quan.
2: Có đồ tốt phải lấy, không lấy thì quá phí phạm.
3: Chỉ nên bắt nạt kẻ yếu.
4: Ăn trộm ăn cắp phải bắt, dính đến tà ám trốn được càng xa càng tốt.
Vì mọi người vẫn luôn nhớ rõ luật lệ thép này, cho nên tỷ lệ bổ khoái bị thương vong trong huyện nha luôn được giữ ở mức thấp nhất. Chỉ có lần trước gặp được con lợn yêu kia là ngoại lệ, lần đó con lợn yêu chủ động tấn công người, cho nên đám bổ khoái mới gặp phải tổn thất nặng nề.
Vì thế, dưới sự kiến nghị của đám bổ khoái, chuyện này đã được giao cho đạo trưởng trên núi xử lý.
Đầu lĩnh bổ khoái là Phương Vu Thủy cũng khuyên bảo Tô An Lâm:
"An Lâm à, ngươi chỉ có một người, có chết cũng không sao hết, nhưng chúng ta trên có mẹ già dưới có con nhỏ, có những chuyện không thể nào nhúng tay vào được, nhỡ chúng ta đã chết thì phải làm sao đây?" Tô An Lâm cảm thấy lời nói của Phương Vu Thủy cũng có đạo lý. Có điều, hắn đứng từ góc độ của một người phàm trần yếu đuối để suy xét, cho nên mới đồng cảm với Phương Vu Thủy. Nhưng lấy thực lực hiện tại của hắn, nếu tà ám đứng sau chuyện này xuất hiện, hắn nhất định có thể diệt trừ nó tận gốc. Hắn ở chỗ này đã lâu, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, Tô An Lâm thường mua một ít sách vở về đọc, như vậy có thể hiểu biết lịch sử của thế giới này.
Tuân theo nguyên tắc làm việc tốt, giúp đỡ mọi người, hắn cũng hay đi trợ giúp cô nhi quả phụ, ví dụ như Từ quả phụ, trong nhà nàng thiếu ăn thiếu mặc, hắn thường xuyên đi qua đó ân cần giúp đỡ. Hay như thiếu phụ ở lầu xanh không có việc làm, hắn cũng đi tới đó nỗ lực cày cấy, giúp họ có thêm thu nhập, sống đầy đủ sung túc hon. Không chỉ giúp đỡ nữ nhân, Tô An Lâm cũng sẽ giúp đỡ nam nhân, ví dụ như người nào đó có thể tử ngoại tình, hắn sẽ dẫn trượng phu của nàng ta đi đến góc tường nghe lén.
Dần dà, tin đồn Tô An Lâm thích làm việc thiện, thích giúp đỡ người khác nhanh chóng lan ra ngoài, cứ như thế, Tô An Lâm trở thành người tốt ai gặp cũng quý.
Trong quá trình tiếp xúc với người thường, Tô An Lâm cũng phát hiện ra một chuyện rất quan trọng, dù có là người bình thường, thì trên người họ vẫn sẽ có Đại Đạo căn nguyên.
Ví dụ như trên người quả phụ, hắn đạt được Thủy chi căn nguyên. Trên người thiếu phụ ở thanh lâu, hắn thấy Kiên Định Đại Đạo căn nguyên, chuyện này là điều Tô An Lâm chưa bao giờ nghĩ đến. Trên người thiếu phụ này lại có Kiên Định Đại Đạo căn nguyên, cái này chứng tỏ điều gì, chứng tỏ người ta kiên nghị! Có điều ngẫm lại cũng đúng thôi, nếu không kiên nghị thì chỉ sợ thiếu phụ đã tìm đến cái chết từ lâu rồi.
Tô An Lâm càng ngày càng đạt được nhiều Đại Đạo căn nguyên, cũng dần dần thích nghi được với cuộc sống ở đây.
Cuối năm, triều đình tuyên bố đi tiêu diệt phản loạn, người của triều đình vào trấn nhỏ để trưng binh. Đầu lĩnh Phương Vu Thủy muốn trốn tránh, nhưng không thể trốn được, vì người của triều đình đã tìm được người nhà của hắn. Phương Vu Thủy cứ thế bị mang đi.
Còn Tô An Lâm, người của triều đình cũng không tìm đến hắn, nguyên nhân là do Tô An Lâm chỉ có một mình một người. Triều đình đa phần sẽ không bắt những người cô đơn như vậy đi làm binh lính, vì người cô đơn thì không có gì mà nhớ mong, họ cũng không phải sợ sau khi chạy trốn thì người nhà sẽ bị trách phạt, vì không có gì để lo lắng cho nên những người này một khi không hài lòng, rất dễ trở thành đào binh.
Cứ thế, Tô An Lâm mới không bị bắt đi làm tráng đinh.
Phương Vu Thủy cảm thán đời người không biết trước được, hắn đã sống cả đời, không ngờ đến cuối cùng vẫn không thể tránh thoát. Có điều, hắn cũng đã nhìn thấu hồng trần, trước khi rời đi, hắn đặc biệt đến tìm Tô An Lâm.
"Tô huynh đệ, lần này ta phải rời đi, cũng không biết đến khi nào mới có thể trở về, có lẽ cả đời này ta cũng không thể về được nữa, ta đã sống hơn nửa đời người, cũng không còn gì vướng bận, người làm ta không yên lòng cũng chỉ có tẩu tẩu ngươi và khuê nữ của ta thôi"
"Phương đại ca, ngươi yên tâm, sau khi ngươi rời đi, ta sẽ chăm sóc thật tốt cho tẩu tẩu và khuê nữ của ngươi"
Tô An Lâm thật lòng nói. Hắn biết Phương Vu Thủy có một thê tử, năm nay đã ba mươi tám tuổi, tuy tuổi tác hơi lớn chút, nhưng bộ dáng vẫn còn rất hấp dẫn.
1021 chữ