Chương 1300: Sắc Mặt Tiều Tụy

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1300: Sắc Mặt Tiều Tụy

Còn về con gái của Phương Vu Thủy, năm nay mới mười ba tuổi, tên là Phương Hải Đường. Nàng được thừa hưởng dung mạo từ thê tử của Phương Vu Thủy, tuy tuổi còn nhỏ nhưng Phương Hải Đường cũng đã là thiếu nữ xinh đẹp như hoa như ngọc, cực kỳ mỹ lệ.

Lúc trước Tô An Lâm còn nghe nói, nhi tử của huyện lên có ý tứ với Phương Hải Đường, vốn dĩ huyện lệnh còn muốn chờ đến lúc Phương Hải Đường được mười bốn tuổi sẽ cầu hôn, nhưng Phương Vu Thủy đã từ chối rồi. Nguyên nhân là do đứa con trai này của huyện lệnh mà một tên ngốc, không phải nói quá, mà hắn thật sự là một tên ngốc đầu óc có vấn đề, đến nay còn chưa biết tự mình đại tiện tiểu tiện.

Vì nguyên nhân này cho nên Phương Vu Thủy mới từ chối huyện lệnh, nếu con trai của huyện lệnh là người bình thường, thì hắn đã không phản đối rồi, dù sao chuyện làm thông gia với nhà huyện lệnh đúng là rất có sức hấp dẫn.

Gần đây Phương Vu Thủy đã thăm dò tính cách của Tô An Lâm, biết được Tô An Lâm là một người có thể tin cậy được. Thế cho nên hắn mới tìm Tô An Lâm, muốn phó thác nữ nhi của mình cho Tô An Lâm.

Tô An Lâm nghe vậy tất nhiên là đồng ý, còn tỏ vẻ sẽ chăm sóc thật tốt cho thê tử và nữ nhi của Phương Vu Thủy.

Phương Vu Thủy vui mừng nói:

"An Lâm huynh, ngươi nhất định đừng để người khác bắt nạt hai mẹ con nàng"

Nói xong, hắn lại sáp vào gần:

"Ta hứa với ngươi, chờ đến khi nữ nhi của ta trưởng thành, ta sẽ gả nó cho ngươi"

Tô An Lâm:

"..."

Có cần phải nói trắng ra như vậy không?

Thấy ánh mắt kinh ngạc của Tô An Lâm, Phương Vu Thủy cảm thán:

"Ta rất coi trọng ngươi"

Tô An Lâm lắc đầu nói:"Phương đại ca, ta đã hứa với ngươi sau này sẽ chăm sóc tốt cho tẩu tẩu và Hải Đường, còn về chuyện thành hôn thì để sau hẵng tính, dù sao bây giờ Hải Đường vẫn còn quá nhỏ"

"Ngươi quả nhiên là người tốt, ngươi không lập tức đồng ý đã chứng tỏ ngươi không phải là hạng người tiểu nhân"

Hai người hàn huyên vài câu, Phương Vu Thủy dẫn Tô An Lâm về nhà.

Nghe tin Phương Vu Thủy phải đi vào chiến trường, cả hai mẹ con Phương Hải Đường khóc sướt mướt.

"Đừng khóc, sau khi ta đi, Tô An Lâm huynh đệ sẽ chăm sóc cho các ngươi, không sao đâu"

Ba ngày sau, Phương Vu Thủy cũng rời đi. Trước khi đi hắn còn đưa cho Tô An Lâm năm lượng bạc, coi như là phí chăm sóc.

Tô An Lâm tỏ vẻ hắn không cần, hắn đã có đủ tiền rồi. Cuối cùng, hắn nhìn theo bóng Phương Vu Thủy rời đi. Những ngày tiếp theo, Tô An Lâm thường xuyên đến thăm hai mẹ con. Tuy Phương Vu Thủy đã đi, nhưng hắn ta để lại không ít tiền bạc, cho nên chuyện sinh hoạt của hai mẹ con không có vấn đề gì lớn.

Ngày hôm nay, trên chợ bán điểm tâm, Tô An Lâm cũng mua một ít, sau đó đi tới nhà Phương Vu Thủy.

"Hải Đường, ta là Tô đại ca đây, ngươi có ở nhà không?"

Tô An Lâm gõ cửa, trong nhà nhanh chóng truyền đến tiếng bước chân bước vội, cánh cửa mở ra, Tô An Lâm thấy Phương Hải Đường. Ba ngày không gặp, Phương Hải Đường nhìn có vẻ tiều tụy hơn rất nhiều, trên mặt còn mang theo vẻ mệt nhọc"

Tô An Lâm thấy nàng như vậy, khó hiểu hỏi:

"Hải Đường, sao sắc mặt của ngươi lại tiều tụy thế?"

"Tô đại ca, nương của ta bị bệnh rồi"

"Để ta đi xem Tô An Lâm đi vào trong phòng, trong phòng chỉ có ánh sáng mờ mịt, Tô An Lâm nhanh chóng thấy phu nhân của Phương Vu Thủy đang nằm trên giường bệnh, không ngừng họ khan.

"Tô An Lâm đến rồi à, mấy ngày hôm nay thân thể của ta không khỏe cho lắm.

Tô An Lâm biết phu nhân của Phương Vu Thủy vẫn luôn ốm yếu.

"Tẩu tẩu, để ta đi mời lang trung đến khám bệnh cho ngươi"

Tô An Lâm nhanh chóng đi mời thầy thuốc đến, thầy thuốc bắt mạch, nói phu nhân của Phương Vu Thủy bị bệnh cũ, hơn nữa thân thể của nàng đã không được khỏe mạnh.

Trải qua nửa năm điều trị, thân thể của phu nhân Phương Vu Thủy càng ngày càng yếu đi, ba tháng sau, nàng đã đi rồi.

"Tô An Lâm, tướng công của ta chỉ sợ đã không thể trở về được nữa, mà thân thể của ta lại không tốt, e rằng không thể chịu đựng lâu, về sau, ta đành phó thác Hải Đường cho ngươi vậy.

Tô An Lâm vốn định an ủi vài câu, nhưng không chờ hắn kịp nói cái gì, phu nhân Phương Vu Thủy đã trút một hơi cuối cùng, đi mất.

"Nương, nương."

Phương Hải Đường khóc òa lên, ôm lấy mẫu thân mình.

Tô An Lâm thở dài một hơi, tuy hắn đã sớm biết phu nhân của Phương Vu Thủy không thể chịu đựng thêm được nữa, nhưng lại không ngờ rằng nàng sẽ đi nhanh chóng như vậy.

"Ra đi bình an!"

Chỉ qua chớp mắt, Phương Hải Đường đã được mười lăm tuổi.

Nàng rất hiểu chuyện, tuy cha mẹ không còn ở bên người, nhưng nàng vẫn biết tự chăm sóc mình thế nào. Nàng có thể làm được như vậy khiến cho Tô An Lâm cảm thấy bớt lo, nhưng hắn nghĩ trước sau gì bản thân mình vẫn phải rời khỏi đây.

1024 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right