Chương 1309: Tạo Hóa
Trên đường phố, không một ai dám tới chất vấn nàng, vì họ đều thấy được thực lực cường đại của Hoa loa kèn. Tiểu cô nương xinh đẹp này thoạt nhìn ngây thơ vô hại, nhưng thực ra lại có thủ đoạn hết sức tàn nhẫn.
Sau đó Hoa loa kèn rời khỏi nơi này.
“Trạng thái lúc này của Hoa loa kèn: Nó chuẩn bị tìm mục tiêu tiếp theo, thay trời hành đạo.
“Là lá la, ta là một đóa hoa loa kèn xinh đẹp, mỗi ngày mỗi đêm đều làm việc tốt, ta chính là một đóa hoa loa kèn"
Hoa loa kèn ngân nga ca hát vui vẻ đi trên đường.
Lúc này tâm trạng của nó rất tốt, dẫu sao thì vừa nãy nó cũng đã làm việc tốt, bây giờ nó thích nhất là thay trời hành đạo, trừ hại cho dân, sau mỗi lần làm xong nó đều cảm giác tinh thần mình như thăng hoa, khoảng cách khi hóa hình thành người lại tiến gần thêm một bước.
“Đứng lại!"
Bỗng nhiên, một nam tử che mặt đã chặn đường đi của nó.
Hoa loa kèn trừng to đôi mắt, ta đã đạt đến tu vi hóa hình rồi mà vẫn có người dám chặn đường của ta, thật sự không biết sống chết mà.
“Ngươi muốn làm gì? Ta nói cho ngươi biết, ngươi đừng có làm xằng làm bậy, người ta nhỏ bé đáng thương thế này, chẳng lẽ ngươi còn muốn bắt nạt người ta sao?"
Hoa loa kèn nói với vẻ mặt đáng thương.
Nó nói xong, trong lòng lại cười khẩy một tiếng: Loài người đáng thương kia, để xem ngươi có dám ra tay hay không, nếu thật sự ra tay, ta sẽ có thể thay trời hành đạo rồi.
Người nọ bỗng nhiên ra tay, bàn tay to vừa giương lên, luồng khí cường đại đã túm chặt lấy cái đầu nhỏ của Hoa loa kèn.
“Đóa hoa loa kèn nhỏ bé nhà ngươi không biết tự lượng sức mình, hôm nay ta sẽ luyện hóa ngươi, bắt ngươi chế thành hoa đan tu luyện, khà khà khà khà!!"
Lời này vừa nói ra, Hoa loa kèn liền luống cuống tay chân.
Nó cảm nhận được một luồng sức mạnh cường đại, luồng sức mạnh này hoàn toàn không phải là thứ nó có thể chống đỡ, nó đã sắp phải chết rồi.
Không, nó còn sẽ bị luyện hóa thành hoa đan, mình là hoa yêu, những tu sĩ đó sẽ luyện chế nó thành đan được để họ hấp thụ chuyển hóa thành tu vi.
Không không không, ta không muốn, ta không muốn chết như vậy.
Hoa loa kèn bật khóc thút thít.
Nhưng rất nhanh sau đó, nó phát hiện ra người đối diện lại không thực sự ra tay với nó, hắn đã dừng tay lại. Một cảm giác quen thuộc truyền đến, khí tức này...
“Chủ tử, là chủ tử!"
Người ban nãy mới ra tay đương nhiên chính là Tô An Lâm, hắn vỗ vào đầu Hoa loa kèn, nhíu mày nói: “Ngươi bây giờ càng ngày càng to gan rồi, còn dám lén chạy ra ngoài, lại còn bắt nạt người ta, ban nãy nếu không phải là ta mà đổi lại thành một người khác, e rằng ngươi đã chết thật rồi.
Hoa loa kèn ấm ức nói:
“Ta không có bắt nạt người khác, ta chỉ thay trời hành đạo"
“Thay trời hành đạo cái đầu ngươi, cho dù ngươi thay trời hành đạo, sao bên cạnh ngươi không dẫn theo người nào? Ngươi thế này rất dễ xảy ra chuyện có biết không hả?"
“Ta biết rồi, chủ tử, sao ngươi lại trở về?"
“Ta muốn ban thưởng cho ngươi một tạo hóa.
Tô An Lâm khẽ cười, kể lại chuyện đánh Thông Minh Hà cho nó nghe, sau cùng mới nói:
“Cho nên, gần đây ta vẫn luôn tìm người thích hợp, hiện giờ ta thấy ngươi cũng không tệ"
Hoa loa kèn kinh ngạc, nói không ngớt miệng:
“Không muốn, ta không muốn, ta chẳng muốn đi đến tiên giới gì đó đâu.
Tô An Lâm cau mày, hỏi:
“Ngươi không muốn thành tiên sao?"
“Tiên giới nguy hiểm thế kia, còn có cao nhân nhiều như vậy, ta là yêu hoa, lỡ như bị người ta tóm được, vậy chẳng phải ta sẽ gặp xui xẻo sao, không làm, ta không làm đâu.
Thực ra Hoa loa kèn rất thông minh.
Nó là yêu hoa, tu luyện đến mức cao thâm, tuổi thọ sẽ sống lâu hơn ngàn năm so với tu sĩ nhân loại.
Đối với nó mà nói, không cần phải khổ cực đi đến tu tiên giới chịu khổ.
Hơn nữa, người có thể thành tiên, nhưng yêu có thể sao, ít nhất cũng phải đặt một dấu chấm hỏi rất lớn ở đó, lỡ như không được, vậy hà tất gì nó phải chịu khổ cực chịu mệt nhọc như thế.
Chút tâm tư này của Hoa loa kèn, Tô An Lâm đương nhiên có thể nhìn ra được.
Trong lòng hắn rất cạn lời, không ngờ Hoa loa kèn lại có nhiều suy nghĩ sâu xa đến vậy.
“Nếu ngươi không đồng ý, vậy thì ta đây chỉ còn cách luyện chế ngươi thành hoa đan thôi, dù sao giữ lại ngươi cũng chẳng có ích gì, ngươi nói có phải không?"
Tô An Lâm bỗng nhiên vung tay ra, bàn tay túm lấy cái đầu nhỏ của Hoa loa kèn.
“Đợi đã, ta nghĩ rằng cũng không phải là không được, ta cảm thấy ta có thể đón Tô An Lâm cau mày nói:
“Ngươi chắc chưa?"
“Chắc chắn, thật sự chắc chắn rồi, ta vẫn có thể làm được.
Tô An Lâm rất vui vẻ, nói:
“Ta biết ngay ngươi làm được mà, ngươi nhìn xem, tinh thần can đảm của ngươi còn mạnh mẽ như vậy, thấy ngươi trưởng thành, người làm cha như ta rất hài lòng Hoa loa kèn: “..."
Cứ như vậy, Hoa loa kèn đã được Tô An Lâm đưa đến Hoa tông tu luyện.
1006 chữ