Chương 1310: Thành Quả
“Hiện tại đã có Trần Như Huyên, Cầm tiên tử, Đệ Ngũ Tĩnh Di, giờ lại có thêm Phương Hải Đường và Hoa loa kèn!"
“Ừm, năm người rồi, Vấn Vô Tình và Ngô Sương xem như là dự bị đi"
Thực lực của Ngô Sương thấp hơn một chút, còn Vấn Vô Tình thì đủ thực lực nhưng thái độ quá lạnh lùng, e rằng không dễ hợp tác.
Vì để cho thực lực của các nàng được tiến triển nhanh hơn, Tô An Lâm đã vận dụng trường sinh giới, để các nàng chuyển nhập vào đại đạo bổn nguyên.
Nhất là Trần Như Huyên, nàng ta vốn dĩ đã là ngũ hành chi thể, trước đó mặc dù tốc độ tiến triển thực lực không được nhanh, nhưng sau khi tiến vào Khí cảm cảnh, tốc độ tu vi rõ ràng nhanh hơn rất nhiều.
Trong chớp mắt, thời gian ba năm đã trôi qua.
Tô An Lâm đã đạt đến đỉnh phong Nhập linh cảnh, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá Tu linh cảnh.
Nhưng hắn không vội, căn cơ càng vững chắc, những giai đoạn sau đó càng dễ dàng đạt đến đỉnh phong. Ngày hôm nay, hắn ở trong Thanh Điền Phái hộ pháp cho Phương Hải Đường.
Phương Hải Đường đã đi tới Thanh Điền Phái tu luyện, thực lực tiến triển rất nhanh, trước mắt cũng đã sắp tiến vào Khí cảm cảnh.
Đây cũng là thành quả nhờ nguồn tài nguyên rộng lớn cùng với đại đạo bổn nguyên mà Tô An Lâm đã chuyển nhập cho nàng ta.
Khi linh khí thiên địa nhập thể, Phương Hải Đường vốn đang nhắm chặt hai mắt, đột nhiên mở mắt ra.
Thăng cấp rồi!!
Dưới sự hộ pháp của Tô An Lâm, Phương Hải Đường thuận lợi thăng cấp.
Tô An Lâm hài lòng gật đầu, Phương Hải Đường quả nhiên không làm hắn thất vọng.
Ngay tại lúc Tô An Lâm vừa muốn đứng dậy, Hoa loa kèn từ bên ngoài đi vào.
“Tiểu Tử, sao ngươi lại đến đây?"
Phương Hải Đường vừa mới thăng cấp, tâm trạng rất tốt, khi thấy Hoa loa kèn đi vào, nàng ta vui vẻ đi tới nắm lấy cánh tay nhỏ của Hoa loa kèn.
Vì hai người đã từng tu luyện cùng nhau ở Hoa tông, cho nên quan hệ cũng rất tốt.
“Wow, Hải Đường tiểu tỷ tỷ, ngươi thăng cấp rồi à, chúc mừng ngươi, chúc mừng ngươi!"
Phương Hải Đường hào hứng nói:
“Ừm, nhưng ta vẫn còn muốn mạnh hơn nữa"
“Tiểu Tử, ngươi tìm ta có việc gì sao?"
Tô An Lâm đứng dậy nói.
“Tô đại ca, bên ngoài có một người quen đến tìm ngươi, nói là có quen biết ngươi, còn rất quen thuộc với ngươi"
"Hả?"
Tô An Lâm khẽ nhíu mày lại hỏi:
“Tên là gì? Là nam hay nữ?"
“Là nữ, nàng nói nếu ngươi thấy thứ này thì ngươi sẽ biết nàng là ai ngay"
Hoa loa kèn lấy ra một khối ngọc, miếng ngọc bội trong suốt óng ánh đặt vào trong tay Tô An Lâm.
Thấy miếng ngọc này, hai mắt Tô An Lâm bỗng sáng lên, hắn suy tư một hồi, thoáng chốc tâm tư đã bị kéo về cảnh tượng rất lâu rất lâu trước kia.
“Nàng...nàng vẫn còn sống sao?
Tô An Lâm khó tin nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội trong tay mình.
Phương Hải Đường và Hoa loa kèn đều rất ngạc nhiên, vì đây là lần đầu tiên họ thấy Tô An Lâm có biểu cảm như vậy.
“Tô đại ca, làm sao vậy?"
Phương Hải Đường không nhịn được liền hỏi.
“Đó là một cố nhân mà ta từng quen biết, nàng vẫn chưa chết, ta vẫn luôn tưởng rằng nàng đã gặp chuyện không may, nhưng không ngờ nàng thế mà vẫn chưa chết, vẫn chưa chết..."
Vì quá mức kích động, cho nên giọng nói của Tô An Lâm ngập tràn vẻ khó tin.
“Nàng ấy đang ở đâu?"
Tô An Lâm nhìn về phía Hoa loa kèn.
“Ở ngay dưới chân núi"
Vừa dứt lời, bóng dáng Tô An Lâm chợt lóe lên giống như một đạo tàn ảnh nhanh chóng lướt xuống núi.
Sở dĩ hắn kích động như vậy là vì miếng ngọc bội này hắn cũng có.
Lý Thi Nhu, đó là cô gái đã nhảy xuống sông tự vẫn vì hắn, bóng dáng nàng dần dần xuất hiện ở trước mắt hắn.
Nàng vẫn chưa chết.
Lúc trước khi hắn đối phó với âm vật, một thời gian dài không trở về, sau khi Lý Thi Nhu để lại một bức di thư thì nhảy sông tự vẫn.
Từ đó đến nay, Tô An Lâm vẫn luôn cho rằng Lý Thi Nhu đã chết, nhưng hiện tại nàng đã tìm đến đây.
Miếng ngọc bội trong tay chính là ngọc bội trước đây Lý Thi Nhu đã tặng cho hắn, tổng cộng có hai miếng, Lý Thi Nhu giữ lại trên người mình một miếng.
Do đó lúc thấy miếng ngọc bội này, Tô An Lâm biết Lý Thi Nhu đã đến.
Dưới chân núi, làn gió xuân ấm áp thổi qua.
Một bạch y nữ tử xinh đẹp như trong tranh vẽ đang yên tĩnh đứng dưới một tán cây đại thụ, nàng ngước mắt nhìn những dãy núi cao giữa không trung.
Nơi đây chính là Thanh Điền Phái.
“Không ngờ Tô An Lâm lại đến đây tu luyện, ta trở về nhà một chuyến mới biết được hắn ở đây.
Bạch y nữ tử vừa lên tiếng đương nhiên chính là Lý Thi Nhu.
Nàng ta đã trở về, hơn nữa khí tức lâu dài, thực lực không thể khinh thường.
Bất giác nàng ta nhớ lại quá khứ, khóe miệng khẽ cong lên.
Nàng ta rất mong đợi cái ngày này, ngày mà nàng ta có thể gặp lại Tô An Lâm.
1012 chữ