Chương 1311: Ngươi Là Ai?

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 1311: Ngươi Là Ai?

Khi đó, Tô An Lâm cho rằng nàng ta đã chết, chẳng phải là vì nàng ta cũng tưởng rằng Tô An Lâm đã chết đó hay sao?

Vì vậy nàng ta mới nhảy sông tự vẫn, chẳng qua nàng ta gặp phải một số chuyện ngoài ý muốn, được người khác vớt lên, sau đó tu luyện cho đến ngày hôm nay!

Trước đó không lâu, nàng ta học thành một thân tu vi mới trở về Lý gia, gặp được ca ca tỷ muội và người nhà thì mới biết được mọi chuyện.

Tô An Lâm chưa chết, hơn nữa hiện tại hắn còn là đệ tử Thanh Điền Phái, thế là nàng ta liền tìm đến đây.

“Ngươi là ai?"

Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng truyền đến.

Lý Thi Nhu quay đầu lại nhìn xem, nhất thời liền kinh ngạc vô cùng.

Nữ tử xuất hiện trước mặt mình cũng mặc một thân bạch y, người này đúng là Cầm tiên tử. Nàng nghe nói Tô An Lâm có cố nhân đến tìm, còn nghe Hoa loa kèn truyền âm, nói là người này dường như rất quen thuộc với Tô An Lâm, là một người bạn cũ với hắn, thế là nàng ôm tâm tư nghi ngờ muốn đến đây xem thử.

Vừa thấy người, Cầm tiên tử nhất thời sững sờ, vì Lý Thi Nhu trước mắt nàng xinh đẹp như tiên tử, lại còn tràn đầy khí chất, nhìn thoáng qua giống như một đóa hoa nở giữa mùa xuân, khiến người ta sinh ra một cảm giác đẹp rạng ngời mà không chói lóa.

“Chào ngươi, ta là một người bạn cũ của Tô An Lâm"

Lý Thi Nhu nhẹ nhàng nói, đối với sự xuất hiện của Cầm tiên tử, nàng ta có chút tò mò.

Vì từ trong ánh mắt Cầm tiên tử nàng ta cảm nhận được một ý tứ khác, giống như thấy người mình không thích vậy.

“Bạn cũ? Chưa từng nghe Tô An Lâm nhắc đến"

Cầm tiên tử khẽ cau mày lại.

“Ơ, ngươi là ai?"

Lý Thi Nhu hỏi lại.

Cầm tiên tử liền đáp lời:

“Ta chính là đạo lữ của hắn.

Đạo lữ...

Từ này vừa được nói ra, Cầm tiên tử nói rất tự nhiên.

Thực tế thì hầu như tất cả mọi người đều biết hiện tại Cầm tiên tử là đạo lữ của Tô An Lâm, không có ai nghi ngờ.

“Quả nhiên, ngươi là đạo lữ của hắn!"

Lý Thi Nhu khẽ gật đầu, trong ánh mắt nàng ta lóe lên một ý tứ khác thường.

Bỗng nhiên nàng ta vươn cánh tay mảnh khảnh trắng ngần ra, bắn ra một tia ánh sáng nhạt.

"Hừm?"

Cầm tiên tử cau mày lại:

“Muốn động thủ?"

“Nếu ngươi là đạo lữ của Tô An Lâm, vậy ta phải xem xem ngươi lợi hại thế nào.

Lý Thi Nhu hừ lạnh một tiếng, giọng điệu bá đạo vô cùng, như thể thật sự muốn đẩy Cầm tiên tử vào chỗ chết vậy.

Cầm tiên tử cũng quả quyết ra tay, hai người ngươi tới ta lui, ánh sáng chói lóa bắn vào lẫn nhau.

“Ầm ầm..."

“Ầm ầm..."

Tiếng nổ mạnh vang lên không ngừng, cả mảnh sân nổ rầm rầm liên tục.

“Có chuyện gì vậy, tại sao hai nữ nhân kia lại đánh nhau chứ?"

“Một người trong đó hình như là Cầm tiên tử, sao nàng lại đột nhiên ra tay vậy?"

“Không biết nữa, dọa chết người, sao uy lực lại có thể lớn đến như vậy"

“Chuyện, chuyện.... này là thế nào vậy?"

Ở Thanh Điền Phái bên trên, vô số đệ tử kinh ngạc nhìn xuống cảnh tượng bên dưới, ai nấy đều ngạc nhiên không hiểu được, vì Cầm tiên tử và Lý Thi Nhu vừa nhìn đều biết không phải người hiền lành lại động thủ với nhau, lại còn phát ra uy lực khiến cho những đệ tử bình thường trong Thanh Điền Phái hoàn toàn không thể tiến lại gần.

Cảnh tượng như vậy khiến người ta thấy hết sức kinh ngạc.

Mà lúc này cuối cùng Tô An Lâm cũng đã chạy tới, nhất thời hắn cũng cạn lời.

Cầm tiên tử và Lý Thi Nhu sao lại đánh nhau thế này, điều gì đã dẫn đến cảnh tượng này?

Hắn muốn đi đến khuyên can, thế là vội vàng chạy tới hô to:

“Dừng lại, các ngươi dừng lại, các ngươi đánh như vậy thì không chết người được đâu.

Hắn cố ý nói như vậy là muốn thu hút sự chú ý của hai người họ.

Quả nhiên, lời hắn nói đã thu hút được sự chú ý của các nàng.

“Cút!"

Cầm tiên tử bắn ra một chùm tia sáng phát ra lực lượng dồi dào bắn nhanh về phía Tô An Lâm, hàn ý bên trong bắt đầu tản ra, rõ ràng là nàng đã phát động thế tiến công của Hàn minh công, uy thế khiến người ta phải hoảng sợ.

Lý Thi Nhu cũng không chịu thua kém.

Nàng ta hừ lạnh một tiếng, nói:

“Tô An Lâm, ta suýt chút đã chết đi vì ngươi, không ngờ ngươi lại đối xử với ta như vậy"

Trên tay nàng ta, một cỗ hàn ý cũng đang dâng trào mãnh liệt giống như một con băng long đánh về phía Tô An Lâm.

“Ầm ầm ầm!"

Một con băng long lao nhanh đến kích động toàn thân Tô An Lâm, một cảm giác rét lạnh trong nháy mắt đã xông tới. Tô An Lâm hết sức ngạc nhiên, thế tiến công của Lý Thi Nhu cũng cường đại như vậy.

Hai người càng đánh càng dùng hết sức, điều này làm cho Tô An Lâm vô cùng bất lực, phải làm thế nào đây?

Ầm ầm ầm...

Hai cỗ hàn ý xông đến kích thích Tô An Lâm, bản thân hắn cũng tu luyện Hàn minh công, cho nên không có bị tổn thương gì.

1018 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right