Chương 1318: Khí Lực Cổ Quái
Có lực lượng, Tô An Lâm cũng to gan hơn, còn chủ động đi ra ngoài. 30 giây, ta sẽ tranh thủ giải quyết trong vòng 30 giây.
Hắn chịu đựng cảm giác do lực lượng mang tới, đi tới cửa, mỉm cười mở ra. Diệp Quyên mặc đồ ngủ hở hang, để lộ ra đôi chân trắng.
"Tẩu tử, có muốn vào nhà tâm sự không?"
Có chuyện gì vậy, tiểu đệ đệ đột nhiên to gan như thế? Diệp Quyên kịp phản ứng, khẽ mỉm cười:
"Tiểu đệ đệ gấp gáp như vậy làm gì, nhưng phải cho con trai ta ăn cơm đã, hắn thích ăn thịt...
Tô An Lâm không có đáp lời, mà chỉ nói:
"Tẩu tử, ngươi xinh đẹp như vậy, có phải hay vẫn luôn không được thỏa mãn không, tiểu đệ cả gan tình nguyện đánh với ngươi một trận!"
Đánh với ta một trận gì cơ? Ngươi đang đùa giỡn ta à? Ha ha, đáng buồn thay cho loài người, còn không biết bây giờ ta là cái gì.
"Tiểu đệ đệ, ngươi có thể làm được không, ta lợi hại lắm đấy"
"Nếu thật sự không được, tiểu đệ có thể dùng đạo cụ hỗ trợ"
"Đạo cụ?"
Diệp Quyên bật cười:
"Bình thường không nhìn ra đấy, tiểu đệ đúng là biết chơi, nhưng con trai ta đang rất đói, cho hắn ăn cái gì trước đã. Ngươi tới nhà ta đi!"
Nàng đưa tay ra túm lấy tay Tô An Lâm, sau đó lập tức nhếch miệng cười, trên tay nàng bỗng nhiên xuất hiện từng miếng vảy màu da, bộc phát ra một loại khí lực cổ quái.
"Loài người, ngươi không chạy được đâu."
Diệp Quyên nhìn chằm chằm Tô An Lâm, cuối cùng đã để lộ ra bản tính.
"Thật sao."
Tô An Lâm khẽ nhíu mày.
Ban đầu hắn cho rằng Diệp Quyên là tà ma, nhưng sau khi thấy lớp vảy màu da trên tay nàng lại cảm thấy không giống tà ma lắm, bởi vì tà ma căn bản sẽ không có dáng vẻ như vậy.
Rốt cuộc nàng là cái gì? Trong lòng Tô An Lâm vô cùng tò mò.
Đột nhiên Diệp Quyên phát hiện ra không bình thường, trên người Tô An Lâm lại bộc phát ra một loại lực lượng kỳ quái.
"Ngươi không phải người?"
Nàng vô ý thức ngẩng đầu, sau đó liền thấy Tô An Lâm đưa một cái tay khác đang cầm kéo ra, cắm mạnh vào huyệt thái dương của nàng.
"Phụt phụt!"
Ngón tay của Tô An Lâm đâm vào trong huyệt thái dương, cả người Diệp Quyên mềm nhũn, lớp vảy màu da trên hai tay nhanh chóng ẩn xuống da rồi biến mất. Hai mắt cũng lập tức mất đi sắc thái độc ác, cả người mềm oặt như bạch tuộc, chậm rãi ngã xuống đất.
Mặc dù đã giải quyết Diệp Quyên, nhưng Tô An Lâm không hề cảm thấy vui vẻ, bởi vì vừa nãy ra tay, hắn cảm giác được khí lực của Diệp Quyên rất lớn, cho dù hắn thông qua thần thông cuồng hóa để làm thân thể mình mạnh lên rất nhiều, nhưng điều kỳ lạ là mình vẫn không thoát khỏi bàn tay đang túm lấy tay mình của Diệp Quyên.
Nếu không phải hắn đã chuẩn bị từ trước, một cái tay khác cầm kéo giấu đi, vừa rồi có lẽ hắn đã chết...
"Rốt cuộc đây là quái vật gì?"
Tô An Lâm hoảng hốt nhìn thi thể trên mặt đất, hắn vốn cho rằng là quỷ, nhưng thấy lớp vảy màu da kia, hắn liền biết nàng không phải là quỷ!
Quái vật, là quái vật thực thụ!
Tô An Lâm ngẩng đầu lên, bóng dáng Vương Bân đang đứng trước cửa chủ nhà đối diện. Hắn gần như không chút do dự đi qua, không phải là vì hắn có lòng tốt muốn cứu người, mà là nếu bây giờ mình trốn tránh, lát nữa Vương Bân quay về giết hắn, đến lúc đó hắn phải làm gì đây?
Cho nên chỉ có thể kiên trì, .
Dù sao nếu thua cũng có thể bắt đầu một cuộc đời mới, có được cơ thể mới.
Trong phòng 302, một người phụ nữ mặc váy trắng đang run rẩy cầm một cái chày cán bột, nhìn chằm chằm cánh cửa không ngừng rung động. Người này chính là chủ nhà Bạch tỷ, tên đầy đủ là Bạch Hiểu Hàm. Bình thường nàng luôn đoan trang hào phóng, xinh đẹp động người, lúc này lại cực kỳ chật vật, quần áo xốc xếch, bộ đồ ngủ đã bị mồ hôi thấm ướt.
"Cốc cốc, chủ nhà, mở cửa đi, ta là Vương ca cạnh nhà ngươi đây!"
"Sao ngươi lại không mở cửa?"
"Đừng vào đây, đừng mà...
"Đừng mà? Cơ thể phu nhân thành thật lắm"
Vương Bân cười lạnh một tiếng, trên huyệt thái dương hai bên phủ kín gân xanh và lớp vảy quỷ dị, bàn tay hắn cũng biến thành đen nhánh, lớp vảy màu da ngọ nguậy bên trên, móng tay như vuốt gấu đang ma sát cửa chống trộm, tạo ra những âm thanh chói tai.
"Nếu ngươi không mở cửa, vậy ta sẽ dùng sức nhé?"
Ầm!
Cánh cửa bị huých một cái, để lộ ra một cái khe, nửa gương mặt và một con mắt nhìn xuyên qua khe cửa về phía Bạch Hiểu Hàm.
"Xem con trai ta đi, con trai ta cực kỳ đáng yêu"
Ầm!
Lần này, Vương Bân phá tan cửa ra, đi đến.
"A!"
Bạch Hiểu Hàm quay đầu chạy vào trong phòng.
Lúc Vương Bân vừa vào nhà, hắn bỗng nhiên cảm thấy có ai đang kéo tóc mình.
"Mẹ nó ai kéo ta vậy?"
Lớp vảy màu da trên người Vương Bân càng thêm sáng chói, còn loáng thoáng đỏ lên.
Hắn vừa nghiêng đầu, đúng lúc này, một cái kéo đâm thẳng xuống gáy hắn.
"Phập phập phập phập!"
Người đó chính là Tô An Lâm.
993 chữ