Chương 1319: Đánh Lén
Tô An Lâm cũng không biết mình đã đâm bao nhiêu cái, kéo màu trắng đâm vào, lúc rút ra đã thành màu đỏ.
Đánh lén thành công! Tô An Lâm hưng phấn đến mức run rẩy.
Mặc dù loại quái vật này có lực lượng cường đại, vừa rồi Tô An Lâm kéo tóc Vương Bân, phát hiện thế mà còn không thể khiến hắn nhúc nhích được. Nhưng cũng may động tác của hắn không rất nhanh lắm, cho nên Tô An Lâm mới có thể đánh lén thành công.
"Bich bich!"
Vương Bân ngã xuống đất, lập tức thấy được kẻ đánh lén!
"Ngươi...
Vương Bân không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía Tô An Lâm:
"Sao ngươi lại không có việc gì? Bà xã ta.."
"Chết rồi!"
Tô An Lâm bình tĩnh nói, giống như đang nói về một chuyện bé nhỏ không đáng kể.
"Khụ khụ..."
Vương Bân đột nhiên trợn to hai mắt, giống như nghĩ đến cái gì, chảy nước mắt nói:
"An Lâm đệ đệ, ta không muốn giết ngươi, không muốn, ngươi giết ta cũng vô dụng, bởi vì ngươi đã... bại lộ"
Vương Bân đã chịu vết thương trí mạng, máu tươi trào ra khỏi cổ họng hắn, không lâu sau đã không còn nhúc nhích nữa.
"Bại lộ?"
Tô An Lâm khẽ nhíu mày, hắn luôn cảm thấy lời của Vương Bân trước khi chết trước có chút không thích hợp.
"Ta bại lộ cái gì?"
Tô An Lâm quay đầu, phát hiện Bạch Hiểu Hàm đang ngạc nhiên nhìn mình.
"Ngươi cũng là quái vật?"
Bạch Hiểu Hàm hoảng sợ hỏi.
"Ta không phải, chỉ là đánh lén thôi"
Tô An Lâm cảm thấy Bạch Hiểu Hàm đã bị kích động, trạng thái không tốt lắm.
"Ngươi không sao chứ? Cảnh sát nói bao giờ mới đến?"
Bạch Hiểu Hàm không trả lời, mà kích động nhào ra túm lấy tay Tô An Lâm:
"Dẫn ta đi, dẫn ta rời đi"
Tốc độ của Bạch Hiểu Hàm quá nhanh, nhanh đến mức Tô An Lâm còn không kịp phản ứng, cảm thấy cứ như có một cái xe máy 500 yard chợt phóng đến vậy. Sao tốc độ của Bạch Hiểu Hàm lại nhanh như vậy? Quả thực không hề bình thường. Tô An Lâm có cảm giác người trước mặt căn bản không phải người.
Giờ phút này, Tô An Lâm có một loại ảo giác, thế giới này có chút không bình thường.
"Ngươi...
Tô An Lâm đang định nói chuyện, trên tay lại truyền đến đau nhức kịch liệt.
Đau nhức! Đau nhức! Đau nhức!
Hắn vội vàng cúi đầu, chẳng biết từ lúc nào mà hai bàn tay nhỏ trắng nõn của Bạch Hiểu Hàm đã mọc ra móng tay thô dày như gấu đen, cắm chặt vào da hắn.
"Ngươi không phải người"
Tô An Lâm biến sắc, muốn rút tay ra nhưng lại không hề nhúc nhích được tí gì.
Hai bên huyệt thái dương của Bạch Hiểu Hàm cũng mọc ra lớp vảy màu da giống như Vương Bân, nàng há miệng để lộ hàm răng vừa trắng vừa sắc nhọn, bộ dáng lúc này của nàng rất giống dị hình.
Không phải quỷ...
Giờ phút này, Tô An Lâm càng thêm xác nhận suy đoán trước đó của mình, nhưng rốt cuộc đây là chuyện gì?
Hai tay Tô An Lâm giống như bị kẹp chặt lấy, hắn cảm giác nếu còn tiếp tục như vậy, hắn sẽ gãy xương mất.
"Bạch tỷ, Bạch tỷ, ta là Từ An Lâm, khách trọ Từ An Lâm của ngươi đây.
Thời gian đang nhanh chóng trôi qua, một cảm giác suy yếu vọt tới, bây giờ hắn còn không thể sử dụng thần thông, nhưng cho dù có thần thông thì căn bản cũng không đủ lực lượng, bởi vì hắn cảm thấy lực lượng của Bạch Hiểu Hàm còn cường đại hơn nhiều!
Điều này cũng chứng tỏ lực lượng cuồng hóa bây giờ của hắn cũng có hạn chế về thời gian, không thể duy trì quá lâu được.
"An Lâm, hình như ta đã nhớ ra cái gì đó, ngươi là người"
Mặc dù Bạch Hiểu Hàm đã biến thành quái vật, nhưng dường như nàng vẫn có thần trí. Nàng nở một nụ cười si mê, ánh mặt lại có vẻ không nữ:
"Ngươi là loài người đầu tiên mà ta gặp, ta không muốn giết ngươi, cực kỳ không muốn, nhưng, nhưng... ta rất muốn ăn ngươi."
Bạch Hiểu Hàm há cái miệng to như chậu máu ra, dữ tợn đáng sợ rất giống miệng mãng xà trong phim Anaconda!
Là loài người đầu tiên gặp...
Tô An Lâm căn bản không biết nàng đang nói cái gì. Là người đầu tiên, hay là người đầu tiên bị nàng giết? Hắn cảm thấy mình sắp điên rồi, cũng sắp chết rồi.
"Ầm!"
Bỗng nhiên, một cái búa đập vào sau gáy Bạch Hiểu Hàm, vừa chính xác vừa mạnh khiến ánh mắt Bạch Hiểu Hàm co rụt lại. Nàng kêu lên một tiếng đau đớn, không thể tưởng tượng nổi trừng mắt nhìn Tô An Lâm:
"Người, ta muốn ăn... Người..."
Mọi chuyện xảy ra rất nhanh, Bạch Hiểu Hàm không cam lòng nghiêng người đi, lớp vảy quỷ dị trên người cũng nhanh chóng ẩn vào trong cơ thể.
Cuối cung Tô An Lâm cũng thấy rõ ràng, phía sau Bạch Hiểu Hàm có một người phụ nữ cầm búa, nàng cao khoảng một mét sáu năm, mái tóc đen suôn dài như thác nước, làn da trắng, vẻ mặt cao ngạo. Hình như hắn đã gặp rồi, là gia đình ở lầu dưới! Bởi vì nàng rất đẹp nên Tô An Lâm cực kỳ có ấn tượng, lúc đi vào thang máy, hắn còn liếc nhìn khoảng năm mươi lần, bởi vậy có ấn tượng rất sâu.
1020 chữ