Chương 1321: Dọn Phòng
Đã quá nửa đêm, Tô An Lâm về đến nhà, đột nhiên cảm thấy thế giới này trở nên lạ lẫm. Ba hàng xóm biến thành quái vật, đều luôn miệng nói muốn ăn thịt người, còn làm ra vẻ ta không tình nguyện, điều này không hề bình thường!
Còn nữa, về sau phải đối mặt với Bạch Hiểu Hàm như thế nào đây? Bây giờ hắn đang cân nhắc đến việc có nên chuyển nhà đi hay không.
"Cạch!"
Hắn đẩy cửa ra, sau đó thuận tay đóng lại, bật đèn lên, đổi dép lê, tiếp theo mới vô ý thức nhìn thoáng qua căn phòng đã được dọn dẹp rất sạch sẽ, sạch sẽ...
"Khoan đã, ai dọn phòng vậy?"
Hắn nhớ trước khi hắn đi, trong phòng rất bừa bộn, người của đội tuần tra đã lục tung chỗ này lên mà.
"Ngươi về rồi đấy à"
Cửa phòng ngủ mở ra, chính là cô gái thần bí ở lầu dưới, vẫn mặc bộ quần áo lúc trước, một tay cầm búa, một tay cầm một quả hạch đào. Bóng tối trong phòng ngủ kéo dài cái bóng của nàng.
"Ngươi vào bằng cách nào? Cạy cửa sổ nhà ta à?"
Tô An Lâm vô cùng kinh hãi.
"Trước đó không phải ngươi nói không muốn biết sao?"
Cô gái dựa vào cửa phòng ngủ, cười khẩy.
"Không muốn nói thì thôi"
Tô An Lâm lắc đầu.
"Ngươi...
Cô gái phục luôn rồi, nếu là người khác, chỉ sợ đã hỏi liến thoắng rồi, hắn lại không hề quan tâm! Vấn đề nghiêm trọng như thế mà hắn không muốn biết, tên này đang cố ý sao?
"Ta tên là Phương Duyệt"
Cô gái đi tới, thản nhiên cởi áo khoác ra để lộ thắt lưng bên trong, sau đó bỗng nhiên đứng trước Tô An Lâm, nhẹ nhàng đẩy hắn xuống.
Tô An Lâm thuận thế ngồi trên ghế sa lon, bối rối không hiểu nổi. Nàng muốn làm cái gì? Muốn đẩy ngã hắn sao? Chuyện này...
"Ngươi...
"Đừng nói gì, ta hỏi ngươi, ta có đẹp không?"
Nàng duỗi tay ra vuốt ve lồng ngực Tô An Lâm, động tác khi thì dùng sức, khi thì thả lỏng, cực kỳ dễ chịu, chắc chắn người phụ nữ này từng làm ở tiệm mát xa.
"Đừng như vậy"
Tô An Lâm hít sâu một hơi, sao đang yên đang lành mà người phụ nữ này lại làm vậy, như thế là không bình thường.
"Làm sao? Sợ à?"
Phương Duyệt nở nụ cười cực kỳ mê người.
Tô An Lâm liếc cái búa trong tay cô gái, trong lòng tự nhủ không phải nói nhảm sao. Dù sao lúc trước hắn suýt bị chủ nhà và vợ chồng đại tẩu giết chết, hắn hoàn toàn có lý do nghi ngờ Phương Duyệt cũng sẽ đột nhiên đập đầu hắn.
"Tim ngươi không đập nhanh lắm Phương Duyệt bỗng nhiên nhíu mày, nâng búa lên "Xin lỗi, kiểm tra không phù hợp, ta chỉ có thể giết người"
Tô An Lâm:
"..."
Tô An Lâm thề, những chuyện hắn gặp được hôm nay là những chuyện cua gấp nhất cả đời hắn. Nàng là người cứu hắn, bây giờ lại nói kiểm tra không phù hợp gì đó, muốn giết hắn. Đây chính là bất thường, bất thường từ lúc hắn mở cửa, bất thường từ lúc hắn về đến nhà!
Thấy cái búa nhuốm máu sắp đập xuống, Tô An Lâm vội vàng nói:
"Khoan đã, ít nhất ngươi cũng phải để ta được chết rõ ràng!"
Cái búa chỉ còn cách đầu hắn 0,5 cm mới đột nhiên phanh lại...
Bang bang!
Tô An Lâm vung tay về phía khuôn mặt nàng ta.
“Đừng đánh vào mặt, đừng đánh vào mặt, muốn phục hồi gương mặt cần phải có rất nhiều âm khí, hu hu, ta sai rồi, tha thứ cho ta đi, ta vẫn còn là một đứa trẻ..."
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, đánh như vậy không đánh chết nàng ta được đâu.
“Đánh chết nàng ta, đánh chết nàng ta!"
“Hi hi hi... hi hi..."
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, đánh vào xương sống thì mới khiến nàng ta hồn phi phách tán được chứ? Ngay lúc Tô An Lâm đang đánh nàng ta, xung quanh nhà lao từng đôi mắt u tối sáng lên, không ít tội tù phát ra những âm thanh hưng phấn hô hào lên.
“Ta sai rồi"
Quy đòi nợ run rẩy lập cập trốn vào trong góc.
Đôi mắt dữ tợn trước đó giờ khắc này lại giống như một đứa trẻ lỡ phạm sai lầm, ánh mắt run rẩy nhìn Tô An Lâm.
Tô An Lâm khẽ nhíu mày, so sánh với dáng vẻ trước đó của quỷ đòi nợ, rất có thể là nàng ta đang giả vờ.
Tô An Lâm không hề thương xót nàng ta, vì vừa nãy nếu hắn không phòng bị trước thì hắn đã trúng chiêu rồi, đến lúc đó người trở thành nô lệ chính là hắn!
Hắn đi tới, cất tiếng nói:
“Chỉ với ngươi mà lại muốn hấp thụ lực lượng của ta. Đúng là tự tìm đường chết, hơn nữa tại sao ngươi không bị nhốt trong nhà giam, sao ngươi có thể tùy ý chạy loạn?"
“Thực lực của ta yếu ớt không có uy hiếp gì cho nên có thể tùy ý đi lại trong nhà giam.
“Âm khí mà ngươi nói đến là có nghĩa là gì?"
”Chính là thứ phạm nhân ở nơi này cần đến, âm khí có thể tăng trưởng sức mạnh của bọn ta, cũng coi như là nguồn thức ăn của bọn ta!"
Trong lòng Tô An Lâm thoáng rung động.
Âm khí, chẳng phải Trường Bì Tiên Kinh cũng dựa vào việc hấp thụ âm khí đó hay sao.
Những ác linh này, chẳng lẽ có liên hệ nào đó với Trường Bì Tiên Kinh?
Nhìn theo một dãy những phòng giam tối tăm bên trong, Tô An Lâm suy đoán, phần còn lại của Trường Bì Tiên Kinh liệu có phải... cũng ở trong này hay không?
1032 chữ