Chương 1322: Đưa Hết Cho Ta

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,259 lượt đọc

Chương 1322: Đưa Hết Cho Ta

Ngay lúc hắn còn đang miên man suy nghĩ, quỷ đòi nợ run rẩy nói:

“Chính là thứ âm khí này.

Nàng ta giơ lên một luồng âm khí, sau đó trong miệng lại liên tục tuôn ra ngoài.

Âm khí ước chừng có một nhúm, trông giống như một đóa bông vải vậy, độ mềm dẻo cực cao.

“Âm khí trên người ngươi từ đâu mà có được? Trong này còn có những thứ này sao?"

“Âm khí của ta cũng chỉ có bấy nhiêu đây... là do ta vất vả lắm mới kiếm được từ những phạm nhân khác.

“Ngươi làm cái gì kiếm được?"

“Nhảy múa này, biểu diễn một tiết mục gì gì đó..."

“Ngươi còn biết chiêu lừa này à? Ngươi chắc chắn ngươi chưa bán?"

“Bán cái gì?"

Thấy dáng vẻ ngây thơ thật thà của nữ hài tử, Tô An Lâm không có ý nói tiếp lời này nữa.

“Đưa hết cho ta"

"Ha..."

Cô gái nghe vậy thì tỏ ra không vui, vẻ mặt tủi thân nói:

“Có thể đừng lấy được không, ta có thể biểu diễn một tiết mục cho ngươi xem để ngươi được vui vẻ, giúp ngươi thả lỏng một tý.

Tô An Lâm gõ cây gậy giáo huấn trong tay:

“Nghe lời, nếu không ta sẽ cho ngươi cảm nhận sau khi cây gậy này bị nung đỏ sẽ có cảm giác thế nào.

Thấy dáng vẻ Tô An Lâm, giờ khắc này cô gái đột nhiên phát hiện ra hắn không dễ chọc vào.

Lần này xong đời rồi, kế hoạch chạy trốn khỏi nơi này thất bại còn chưa nói, giờ CMN còn trở thành nô lệ.

‘Nghe nói loài người có một số người tâm lý có vấn đề, thích dùng miệng của con gái làm chuyện xấu xa, hu hu hu...' Nữ sinh vừa nghĩ đến cuộc sống thảm hại của mình sau này thì lại bất giác run rẩy một trận, từng cái răng sắc bén trong miệng đánh liên tục vào nhau, phát ra những âm thanh ‘cạch cạch cạch.

Thế nhưng nàng ta vẫn ngoan ngoãn giao ra âm khí còn lại của mình. Vì nàng ta thấy Từ An Lâm đã cầm gậy giáo huấn lên, nhắm chuẩn vào một bên mặt của nàng ta.

Tô An Lâm đưa tay ra, hắn có một loại cảm giác, thân làm ngục chủ ở nơi đây, hết thảy những món đồ ở đây hắn đều có thể tồn trữ được.

Giống như nơi đây là nơi để tồn trữ vậy.

Thế là âm khí trực tiếp bị hắn tóm vào trong tay, tâm niệm khẽ động, hấp thụ âm khí tiến vào trong đầu.

Trong đầu hắn lại xuất hiện trị số của âm khí, tổng cộng đã có 5000.

“Lại còn có thể số liệu hóa!!"

Tô An Lâm rất hài lòng.

Còn không phải sao, hàng miễn phí nhiều thế mà.

Cùng lúc đó, hắn phát hiện ra sau khi đánh ra Nô ấn, không những hắn có thể tự do ra vào nơi đây, mà quỷ đòi nợ cũng có thể.

‘Cũng phải, nàng ta đã bị đã bị ta dùng Nô ấn, không còn uy hiếp gì, đương nhiên có thể rời khỏi nơi này.

“Ừm, nhà cửa có hơi bừa bộn, sau này cứ để nàng ta làm việc nhà vậy.

‘Nhưng, hiện tại nửa bên mặt của nàng ta thành ra thế này, nếu bị người khác thấy cũng phiền phức...

Tô An Lâm có hơi hối hận vì đã đánh vào mặt nàng ta.

“Mặt của ngươi chỉ có thể thế này thôi sao?"

Tô An Lâm hỏi, nếu để quỷ đòi nợ ra ngoài giúp đỡ hắn, dáng vẻ này của nàng ta rõ ràng không ổn lắm.

Lúc nói chuyện, Tô An Lâm nhìn về phía thanh máu trên đỉnh đầu quỷ đòi nợ.

Thanh máu của những ác linh thế này hầu như đều không được cao, đặc biệt là quỷ đòi nợ này đây, thanh máu chỉ có 480.

Thanh máu của Hương Nhã công chúa thì lại rất cao, ước chừng khoảng 2000.

“Chủ tử, khuôn mặt của ta có thể khôi phục lại được, chỉ cần ngươi cho ta dùng một ít âm khí là được rồi"

Quỷ đòi nợ nói với vẻ ao ước, dáng vẻ như đang lấy lòng hắn.

Tô An Lâm đương nhiên sẽ không cho nàng ta âm khí dễ dàng như vậy, hắn xua tay:

“Thôi vậy, bây giờ ngươi đi theo ta qua đây, ta cần hiểu rõ tình huống nơi này.

“Được ạ, được ạ, ta nhất định sẽ nói hết những gì ta biết được..."

Xem ra nàng ta không có văn hóa cho lắm, trông dáng vẻ không giỏi ăn nói chút nào.

Đi đến cửa ra vào, Tô An Lâm bắt đầu hỏi:

“Được rồi, ngươi nói xem tại sao ngươi lại ở đây?"

“Ta nhớ rất rõ, lúc đó ta đang ở bên ngoài làm nghề cho vay lấy lãi, sau đó bỗng nhiên có một luồng lực lượng hút vào ta trong này"

Quy đòi nợ dở khóc dở cười nói.

“Là một luồng lực lượng sao, lại còn như thế à?

Tô An Lâm có chút khó hiểu, hỏi tiếp:

“Vậy ngươi đã ở trong này bao lâu rồi?"

“Ta cũng không biết, nhưng ta cảm thấy ta đã ở trong đây rất lâu rất lâu rồi"

“Những ác linh khác ở trong đây thì sao? Tại sao bọn chúng lại xuất hiện ở trong này?"

Tô An Lâm tiếp tục hỏi.

“Ta không rõ nữa.

“Sao cái gì ngươi cũng không biết thế hả, ngươi còn nói ngươi biểu diễn ca múa cho những ác linh kia, ta thấy ngươi nói nhảm thì có?"

“Ta không hề nói nhảm, có một số ác linh rất lạnh lùng, nhưng có lúc thấy ta nhảy múa đến mệt sẽ cho ta chút âm khí, chỉ có một chút vậy thôi"

“Vậy được, vậy còn Hương Nhã công chúa, ngươi quen biết không?” Khuôn mặt rách nát của quỷ đòi nợ bỗng chốc tỏ ra vẻ mơ màng.

1007 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right