Chương 1323: Chuyện Không May

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,894 lượt đọc

Chương 1323: Chuyện Không May

“Ta biết nàng, nhưng nàng cũng rất lạnh lùng, ta chỉ từng nói chuyện với nàng một lần, nàng nói nếu nàng ra ngoài được thì sẽ giết sạch nam nhân trong thiên hạ..."

Tô An Lâm cau mày lại, từ đó có thể thấy được, Hương Nhã công chúa này không dễ đối phó.

Nhưng cho dù thế nào, dù cho có khó khăn hơn nữa, hắn cũng phải nghĩ cách để Hương Nhã công chúa biết được chỗ tốt của hắn.

Thế là, Tô An Lâm đi đến trước mặt Hương Nhã công chúa.

Có lẽ là vì cảnh giác được Tô An Lâm đang tới, Hương Nhã công chúa khẽ nâng mí mắt lên nhìn về phía Tô An Lâm.

Tô An Lâm nhíu mày, vì khuôn mặt của Hương Nhã công chúa thực sự... khó nói thành lời.

Vì phẫu thuật thẩm mỹ, nàng đã khiến khuôn mặt của mình thành bộ dáng thế này.

“Cút!"

Giọng điệu của Hương Nhã công chúa rất thờ ơ, đột nhiên nói ra một chữ duy nhất.

Tô An Lâm nhướng mày, người này còn rất nóng nảy nhỉ.

“Ngươi có biết không, ngươi rất đẹp, nhưng dường như ngươi lại không biết quý trọng bản thân mình Tô An Lâm chầm chậm lên tiếng nói với Hương Nhã công chúa, trông hắn giống như một người bạn cũ đã quen biết nhiều năm vậy.

“Ta... xinh đẹp? Rất đẹp?"

Hương Nhã công chúa giống như nghe thấy điều viển vông vậy, trên mặt lại tỏ ra lạnh nhạt hờ hững.

“Đừng có lừa ta, ta biết bộ dạng ta thế nào, ngươi lừa gạt ta như vậy, ta sẽ không để ngươi đạt được mục đích đâu"

“Vậy sao!"

Răng rắc...

Ngay sau đó, Tô An Lâm đã mở cửa phòng giam.

Sau khi đạt được thần thông cuồng hóa, Tô An Lâm tự tin rằng mình có đủ khả năng tự bảo vệ mình.

Cho dù hắn vẫn không phải là đối thủ của Hương Nhã công chúa, nhưng hắn hoàn toàn có thể ung dung rời khỏi.

Dẫu sao thì mình cũng là Ngục chủ của nơi đây, hắn chỉ cần rời khỏi nhà giam đóng cửa lại, Hương Nhã công chúa sẽ không thể làm gì được hắn.

Mang theo suy nghĩ này, Tô An Lâm đi vào trong.

“Chủ tử, ngươi ngươi ngươi... rất nguy hiểm đó! Ngươi làm vậy ngươi sẽ chết, nàng rất mạnh, ngươi... ngươi..."

Quỷ đòi nợ thấy Tô An Lâm lại dám thật sự đi vào trong, nhất thời nàng ta bị dọa sợ đến biến sắc.

Suy cho cùng nếu Tô An Lâm thật sự xảy ra chuyện không may, vậy thì một người nô dịch như nàng ta cũng sẽ chịu khổ cùng.

Nhưng Tô An Lâm lại không để ý tới nàng ta, trực tiếp giẫm qua bậc thềm đi vào trong.

“Cút!"

Hương Nhã công chúa nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm, lắc mình một cái đã xuất hiện trước mặt Tô An Lâm.

Nhưng lại không ngờ rằng Tô An Lâm lại nâng mặt nàng lên, sau đó lại véo cằm của Hương Nhã công chúa, còn nói:

“Rõ ràng là xinh đẹp như vậy, vì sao lại biến mình thành bộ dạng này chứ?” Hương Nhã sững sờ, trên tay nàng lúc này có một con dao găm giống như dao gọt hoa quả, dường như cảm nhận được nguồn lực lượng trên tay Tô An Lâm truyền tới, sắc mặt Hương Nhã công chúa bỗng chốc lạnh lùng hẳn.

Hắn muốn ra tay, nhưng đúng lúc này Trường Bì Tiên Kinh trong ngực Tô An Lâm lại nóng lên, một tin tức xuất hiện trong đầu Tô An Lâm.

Nhận được tin tức, Tô An Lâm sững sờ.

‘Không ngờ lại bảo ta làm thế này..

Sau vài phút do dự ngắn ngủi, Tô An Lâm đã hiểu rõ.

Hương Nhã công chúa giơ dao gọt hoa quả lên, lạnh lùng quát lớn:

“Nam nhân đều phải chết hết!"

Còn chưa đợi nàng nói xong, Tô An Lâm đã đưa ngón giữa ra chặn lại bờ môi căng mọng của nàng.

Hương Nhã: “...?"

"Hương Nhã, từ khoảnh khắc đó khi thấy ngươi, ta đã biết rằng ngươi là một cô gái tốt, ngươi có uất ức, ngươi có oán niệm, ta đều hiểu được cả, vì ngươi bị người ta lừa gạt, người đó không phải con người!"

“Thế nhưng ta tin rằng nếu ngươi cho ta thời gian, ta sẽ có thể khiến ngươi tin rằng ta đối xử tốt với ngươi!"

“Còn nếu ngươi vẫn không tin..."

Nói xong, Tô An Lâm trực tiếp túm chặt lấy vòng eo uyển chuyển của nàng.

“Ngươi, cảm nhận được tấm chân tình của ta hay không?” Hương Nhã công chúa ngây ngươi, tình huống gì thế này?

Đôi con ngươi đen kịt bất giác run rẩy, đầu óc ngay lập tức trở nên trống rỗng.

Nàng quên mất con dao ngắn đang nắm chặt trong tay, con dao rơi xuống đất, thân thể Hương Nhã công chúa mềm nhũn, giờ khắc này trầm lặng như ảnh tĩnh vậy.

Thấy ánh mắt chân thành của Tô An Lâm, trong lòng Hương Nhã công chúa như có một chú nai con đang chạy loạn.

“Cho ta thời gian, có được không..."

Tô An Lâm thản nhiên nói ra bằng giọng điệu hết sức chân thành.

“Được... được thôi....

Tô An Lâm nở nụ cười tươi, nói:

“Ừm, vậy mới là bảo bối ngoan của ta chứ, ta đến để khôi phục lại dung nhan cho ngươi.

Trong lòng Tô An Lâm khẽ động.

Trường Bì Tiên Kinh trong người dường như dung hòa thành một thể cùng với hoàn cảnh nơi này. Âm khí có được trước đó cũng đều được Trường Bì Tiên Kinh hấp thụ hết, sau đó bên trong Trường Bì Tiên Kinh tuôn ra một cỗ âm khí lao về phía Hương Nhã công chúa.

1080 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right