Chương 1326: Hiểu Lầm

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,628 lượt đọc

Chương 1326: Hiểu Lầm

Hai người trong lúc trò chuyện đã trở về nhà ở trong tiểu khu.

Vừa bước vào thang máy, không bao lâu sao đã đi đến nhà của Phương Duyệt.

Vừa mới đi tới của, hàng xóm nhà bên cạnh đúng lúc lên tầng, dùng ánh mắt hoài nghi liếc nhìn hai người họ.

“Haiz, bọn trẻ bây giờ..."

Phương Duyệt: “..."

Tô An Lâm: “..."

“Hình như bị hiểu lầm rồi.

Tô An Lâm chậc lưỡi:

“Hàng xóm của ngươi cũng nhiều chuyện thật đó?

“Ta dẫn bạn học về nhà xem hũ tro cốt mà thôi, thế này mà cũng bị hiểu lầm"

Phương Duyệt cũng hừ lạnh một tiếng, vô cùng cạn lời.

Nàng ta bĩu môi, sau đó dẫn Tô An Lâm đi vào trong phòng ngủ.

Không hổ là phòng của mỹ nữ, phong cách chủ đạo là màu hồng nhạt, chăn gối đều trông rất dễ thương, làm cho người ta bất giác muốn nhào lên giường lăn lộn một vòng.

Phương Duyệt ngồi xổm xuống, kéo ra một vật gì đó từ dưới gầm giường ra.

Vật này là một chiếc hộp gỗ.

Trong khoảnh khắc khi lấy đồ ra ngoài, Tô An Lâm liền cảm nhận được một cỗ hàn ý đến thấu xương từ bên trên mặt.

“Tà vật, đây là tà vật.

Tô An Lâm nói thầm.

“Ngươi cảm nhận được sao?"

Phương Duyệt quay đầu nhìn lại, ngay lập tức nói tiếp:

“Cũng phải, ngươi là dị năng giả, có thể cảm nhận được dị thường của hũ tro cốt này cũng là chuyện bình thường"

Tô An Lâm đang muốn mở ra, Phương Duyệt liền vội ngăn lại:

“Ngươi muốn chết hả, không được mở ra, tà vật có thể ảnh hưởng trùng nhân, chúng ta cũng có thể sẽ bị ảnh hưởng đó"

“Ta có thể cảm giác được, Hình ngục người chết có thể thu lấy hũ tro cốt này, nó có tác dụng rất lớn đối với ngươi."

Đúng lúc này, Tô An Lâm nhận thấy Trường Bì Tiên Kinh đang đưa ra nhắc nhở cho hắn.

Điều này làm trong lòng Tô An Lâm rung động.

“Ta có thể mở ra không?"

Tô An Lâm thầm hỏi Trường Bì Tiên Kinh ở trong lòng.

“Có thể, tà vật bên trong hũ tro cốt này cũng không mạnh lắm, sau khi mở ra có thể trực tiếp thu lấy ngay.

Sau khi nhận được sự khẳng định của Trường Bì Tiên Kinh, Tô An Lâm cũng nhẹ nhõm hơn.

Thế nhưng có chút khó khăn rồi đây.

Vì ở trước mắt Phương Duyệt, nàng ta rõ ràng sẽ không đồng ý, mình cũng không giải thích rõ ràng được.

Dù sao cũng không thể nói rằng ta có một Hình ngục người chết được đúng không?

Thế nhưng khi cẩn thận suy nghĩ lại, có nói ra rồi thì sao?

“Ta muốn hũ tro cốt này"

Tô An Lâm nói thẳng.

Phương Duyệt: “..."

“Từ An Lâm, ngươi muốn hũ tro cốt này? Để làm gì? Không phải ngươi muốn lấy nó để làm chuyện xấu gì đó chứ?"

Tô An Lâm trợn tròn mắt, bất lực nói:

“Chỉ một cái hũ tro cốt nát thế này, ta có thể dùng để làm chuyện xấu gì được chứ?"

“Cũng phải, vậy ngươi muốn nó để làm gì?"

“Thực ra ta còn có một dị năng"

“Song dị năng?"

Phương Duyệt nhất thời mở to đôi mắt nhìn Tô An Lâm.

“Cũng có thể nói là như vậy, dị năng còn lại chính là hấp thụ lực lượng tà quái để cung cấp sức mạnh cho ta!!"

Tô An Lâm nói xong, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Phương Duyệt.

Vì hắn không xác định được Phương Duyệt sẽ có phản ứng thế nào.

Nếu nàng ta vẫn cự tuyệt như trước đó, vậy thì hắn chỉ có thể trở về rồi lại nhân lúc Phương Duyệt rời đi, hắn lại đến đây lấy đồ mà thôi.

Dù sao sau khi thu lấy tà quái bên trong hũ tro cốt, hắn đặt hũ tro cốt lại chỗ cũ là được rồi, bên trong không còn âm khí nữa, cho dù Phương Duyệt có biết thì cũng không hề gì.

“Cái gì, hấp thụ lực lượng tà quái, việc này việc này."

Phương Duyệt mở to đôi mắt nhìn hắn, như thể đang nghe một câu chuyện viển vông nào đó vậy.

“Còn có thể như vậy sao?"

“Ừm, có thể để ta thử xem không?"

Phương Duyệt cau mày, nhìn vào ánh mắt nghiêm túc của Tô An Lâm.

Nàng ta ý thức được Tô An Lâm không hề nói đùa với nàng ta, hắn đang nghiêm túc, hắn thật sự có thể đối phó với tà vật.

"Ha ha ha, ha ha ha..."

Điều làm cho Tô An Lâm bất ngờ chính là Phương Duyệt đột ngột nhảy lên, dáng vẻ trông vô cùng hưng phấn.

Tô An Lâm ngạc nhiên:

“Ơ... ngươi không sao chứ?"

Phương Duyệt mừng rỡ nói:

“Từ An Lâm, ta vui quá, ta mừng quá, ta còn đang sầu não không biết nên xử lý những thứ tà vật này thế nào đây.

Nếu ngươi có thể hấp thụ lực lượng tà quái, vậy thì chẳng phải đã có máy xử lý chạy bằng cơm rồi hay sao??"

Tô An Lâm: “..."

Tô An Lâm thoáng giật mình, vội hỏi lại:

“Ngươi nói như vậy chẳng lẽ trong tay ngươi còn có rất nhiều đồ vật tà quái khác sao?"

“Đương nhiên rồi, ta đã âm thầm xử lý không biết bao nhiêu rồi đó chứ"

Phương Duyệt bày ra dáng vẻ tự đắc nói.

Lúc này đến lượt Tô An Lâm nhảy cẫng lên, hắn chà xát hai tay lại nói:

“Ở đâu, ở chỗ nào, chưa hết cho ta đi!!"

“Không vội"

Ánh mắt Phương Duyệt bất chợt nghiêm túc hẳn lên, nàng ta nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm, ngay sau đó ngồi xuống giường, nói:

“Ta phải xác nhận đã, ngươi nói ngươi có thể giải quyết tà vật, có phải là thật hay không, đây không phải là chuyện để đùa đâu, sau khi mở ra động tĩnh xảy ra cũng không nhỏ, lỡ như có trùng nhân đi ngang qua sẽ khiến chúng phát sinh dị biến, chuyện này làm ầm ĩ cũng không hay “Yên tâm"

Tô An Lâm nói.

1048 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right