Chương 1327: Phụ Mẫu Đều Mất

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 258 lượt đọc

Chương 1327: Phụ Mẫu Đều Mất

“Được, ta mở trận, ngươi mở hũ tro cốt đi"

Phương Duyệt hít sâu một hơi, lý trí mách bảo nàng ta rằng Tô An Lâm không thể nào có cách hấp thụ lực lượng tà vật được. Nhưng cẩn thận suy xét lại thì toàn thế giới này đều là thế giới của trùng nhân, nhớ năm đó, lúc nàng ta mới hơn 10 tuổi, khi phát hiện mình có dị năng, nàng ta đã mừng rỡ nói cho ba mẹ biết, vào lúc đó mẹ đã biến thành trùng nhân ngay tại chỗ.

Bà không khống chế được chính mình, sau cùng còn muốn giết chết nàng ta, nhờ có người ba liều chết ngăn bà ấy lại, sau đó bảo nàng ta chạy đi.

Cuối cùng, cả ba mẹ nàng ta đều chết cả.

Từng cảnh tượng năm đó cứ lần lượt hiện ra trước mắt, nàng ta ra sức gật đầu:

“Bắt đầu đi, ta có thể chống đỡ được.

Tô An Lâm bắt đầu động thủ, hắn mở hũ tro cốt ra, một cỗ âm khí dữ dội phóng ra ngoài.

Cỗ âm khí này hết sức quen thuộc đối với Tô An Lâm, hắn đã từng tiếp xúc rất nhiều với những âm vật này.

Trường Bì Tiên Kinh chợt nóng lên hấp thu âm lực, nên trong Hình ngục người chết trong đầu hắn có một lực hút cường đại che phủ hũ tro cốt.

Vù!

Âm khí dồi dào tràn ngập hũ tro cốt cứ như thế dần biến mất đi không còn chút tung tích.

Phương Duyệt: "

“Hết rồi sao? Mới thế mà hết rồi à?"

Tô An Lâm cũng có chút ngạc nhiên, sự cường đại của Hình ngục người chết đường như còn vượt xa tưởng tượng của hắn.

“Hết rồi, đã bị ngươi hấp thụ hết rồi.

Trong lúc nói chuyện, Tô An Lâm cảm ứng đến Hình ngục người chết trong đầu, bên trong một phòng giam, có một ác linh bị giam giữ ở bên trong, đó chính là âm vật ban nãy ở trong hũ tro cốt.

Đây dường như là dáng vẻ của một đứa trẻ, gương mặt đen sì, miệng bị rách toạc, thấy được một hàm răng nanh sắc bén.

Đương nhiên hắn sẽ không nói với Phương Duyệt những chuyện này, Hình ngục người chết thực sự quá thần bí, hắn không cần phải nhiều lời.

“Hết rồi à? Mới đó mà đã xong rồi, ta còn chuẩn bị ra tay đây này"

Vẻ mặt Phương Nguyệt vô cùng sửng sốt.

Tô An Lâm nhếch miệng cười:

“Chúng ta đã đánh giá cao sức mạnh của tà vật này rồi thì phải, nó rất yếu.

Nghe Tô An Lâm nói như vậy, Phương Duyệt cũng hoàn toàn yên tâm, trong lúc nhất thời hai mắt nàng ta sáng ngời, lấp lánh phát sáng, trông giống như bóng đèn 100W vậy, nhìn Tô An Lâm khiến cho hắn có chút ngơ ngác.

"Dùng vẻ mặt này nhìn ta làm gì?"

“Ha ha ha, vẫn là câu nói kia, ngươi có thể hấp thụ lực lượng tà vật, vậy thì quá tốt rồi"

Phương Duyệt vô cùng phấn khởi nói:

“Những âm vật đó thực sự quá nhiều, ta đang lo không có nơi xử lý được chúng đây, đặt ở bên ngoài thì lo lắng sẽ bị trùng nhân ngoài ý muốn tìm thấy được, dẫn đến việc trùng nhân biến dị, vậy thì phiền phức to.

Tô An Lâm khó hiểu hỏi:

“Nếu trùng nhân biến dị mà bên cạnh không có con người vậy thì sẽ thế nào?"

“Không có con người thì sao có thể biến dị?"

Phương Duyệt hỏi ngược lại.

“Còn có một việc ta rất khó hiểu, nếu ở chỗ đông người ta sử dụng dị năng, bên cạnh đều là trùng nhân thì sẽ thế nào? Suy cho cùng có nhiều thiết bị giám sát thế mà..."

Điều này vẫn là điều Tô An Lâm khó hiểu nhất.

Vì dựa theo hiểu biết trong trí nhớ trên người nguyên chủ, hắn ở tại thế giới này vẫn luôn cho rằng mình là người bình thường, thế giới này rất hòa bình, hài hòa hạnh phúc.

Nếu dựa theo những lời Phương Duyệt nói, thế giới này đều là trùng nhân, loài người chỉ còn lại có mấy trăm người, theo lý mà nói, trước đây lúc trùng nhân giết người, dù sao vẫn sẽ bị bại lộ.

Chẳng hạn như sẽ bị camera quay được, hay là có người nhắc đến chuyện này trên mạng xã hội gì đó.

Nhưng cho đến bây giờ, vẫn không có một thông tin nào liên quan đến trùng nhân.

Hắn cũng hoàn toàn không tra ra được bất kỳ tin tức nào có liên quan đến chúng ở trên mạng.

Vẻ mặt Phương Duyệt nghiêm túc nói:

“Rất đơn giản, vì rất nhiều tin tức đều đã bị trùng nhân ngăn chặn lại rồi.

“Trước đó ta từng nhắc đến với ngươi, có một loại trùng nhân gọi là hệ ngụy trang, họ biết mình là trùng nhân, cũng biết bọn chúng cần phải giết chết loài người, vì bọn chúng không thể kiểm soát được hành vi của mình, giả thiết rằng có một trùng nhân kết hợp với con người sinh ra con người, vậy thì trùng nhân với tư cách là cha mẹ, cho dù có yêu thương con cái đến cỡ nào thì chúng cũng không thể khống chế được mình, sau cùng cũng sẽ giết chết đứa con đó.

Tô An Lâm vô cùng ngạc nhiên, cảm giác những lời vừa rồi như câu chuyện vớ vẩn nào vậy, hắn lẩm bẩm:

“Trên thế gian này vẫn còn có chuyện như vậy à?

“Phải tin thôi, bởi ví dụ này xảy ra trên người ta.

Tô An Lâm há hốc miệng:

“Cha mẹ ngươi..."

“Đúng vậy, mẹ của ta là trùng nhân, ba của ta là con người, trùng nhân và con người kết hợp có xác suất sinh ra con người, cũng có xác suất sinh ra trùng nhân, lúc ấy ta bất ngờ thức tỉnh dị năng, mẹ của ta đã biến thành quái vật ngay tại chỗ"

1067 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right