Chương 1337: Vô Cùng Thần Kỳ
Bây giờ không cần tự mình ra tay, đi mở ra những ngục giam kia, Trường Bì Tiên Kinh sẽ tự mình ra tay, lập tức có được lực lượng của các tội tù.
Biết được điểm này, Tô An Lâm biết, hắn gần như sắp phải rời khỏi đây rồi.
“Phương Duyệt, có một chuyện, ta muốn nói với ngươi một tiếng"
“Chuyện gì?"
“Chuyện về ta, không phải từ trước đến giờ ta vẫn luôn nói với ngươi là ta có dị năng đặc biệt sao, có rất nhiều loại"
“Hai loại"
Phương Duyệt nhắc nhở:
“Ngươi nói ngươi có hai loại dị năng, một loại là cuồng hóa, loại khác là hấp thu lực lượng tà vật.
“Trí nhớ của ngươi tốt quá nhỉ?
“Cái này không cần trí nhớ tốt nha Phương Duyệt trợn trắng mắt, cảm thấy có phải Tô An Lâm có hàm ý gì đó trong lời nói đúng không.
“Có phải ngươi có chuyện gì muốn nói với ta không?"
“Không sai, quả thật ta có việc muốn nói"
Tô An Lâm chăm chú nhìn nàng.
“Thật ra ta không phải người thuộc về thế giới này, ta là một tu sĩ đến từ thế giới huyền huyễn, hơn nữa là đại tu sĩ!!"
Tô An Lâm nói.
“Ách.."
Phương Duyệt đưa tay, sờ sờ trán Tô An Lâm:
“A, không sốt mà"
Tô An Lâm đập tay nàng:
“Thần kinh à, ta đâu có phát sốt, ta đang nói chuyện rất nghiêm túc với ngươi đấy.
“Vậy ngươi nói chuyện này để làm gì?"
Phương Duyệt cổ quái nhìn Tô An Lâm:
“Không phải, không phải chứ, ngươi thật sự là tu sĩ từ thế giới khác tới đây sao?"
“Ừm, ta có thể dẫn ngươi rời đi.
Trong khoảng thời gian này, Phương Duyệt thể hiện năng lực dị năng của nàng, cả người nàng có thể biến thành cái bóng, vô cùng thần kỳ.
Xét thấy tuổi tác của nàng không lớn lắm, Tô An Lâm đang suy nghĩ xem có nên mời nàng tham gia nhiệm vụ đả thông Minh Hà hay không.
Dù sao độ tín nhiệm đối với Phương Duyệt, hắn cũng tin tưởng 100%.
Trong khoảng thời gian này, hắn và Phương Duyệt đã trải qua vô số tà vật, có vài lần gặp phải nguy hiểm vô cùng, Phương Duyệt cũng không bỏ hắn lại để chạy trốn, đủ để nhìn ra, nàng đáng tin cậy.
“Thế giới đó trông như thế nào?"
Tô An Lâm nói:
“Để ta dẫn ngươi đi xem thử.
“Phụt.."
Trên bầu trời trong xanh, một con chim to lớn lướt qua.
Phương Duyệt ngẩng đầu nhìn con chim lớn, chợt tát mạnh vào mặt mình.
Tô An Lâm:
"..."
Nữ nhân này bị ngốc à, vô duyên vô cớ lại tự đánh mình làm gì? Hơn nữa còn dùng sức mạnh thế.
“Ngươi..."
“Không phải nằm mơ, đây là sự thật, ta không hề nằm mơ"
Phương Duyệt trợn trắng mắt, cả người ngã về phía sau, rơi vào trong một đống lá cây, hoàn toàn hôn mê.
Tô An Lâm không biết nên nói gì.
Chuyện gì đang xảy ra với nữ nhân này vậy? Ngất xỉu vì quá kích động ư?
Lắc đầu, Tô An Lâm quyết định chờ cô tỉnh lại.
Lúc này, hắn đã trở về thế giới vốn thuộc về mình.
Hắn ở trong Man Hoang Chi Địa, ý niệm tiến vào Hình Ngục người chết.
Giống như hắn suy đoán, sau khi trở lại bản thể của mình, Hình Ngục người chết cũng ở trên người hắn.
Hắn đã dung hợp hoàn toàn với Từ An Lâm.
“Trường Bì, ngươi khôi phục ký ức sao?"
Trong lòng Tô An Lâm khẽ động, hắn cảm nhận được Trường Bì Tiên Kinh đã không còn, hắn ta ở trong Hình Ngục người chết là một con Bạch Hồ.
Tâm niệm vừa động, Bạch Hồ xuất hiện.
Tô An Lâm kinh ngạc nhìn Bạch Hồ, Bạch Hồ này lớn khoảng chó con bình thường, toàn thân trắng muốt, lông tóc sáng bóng, lấp lánh.
Trong rừng, gió nhẹ thổi qua, thổi tung bay lông trắng bồng bềnh trên người nó.
Tô An Lâm thuận tay vuốt ve, không ngờ Bạch Hồ lại nhảy về phía sau.
“Ách...Sao thế?"
Tô An Lâm sờ sờ mũi, cảm giác Bạch Hồ thật sự rất đáng yêu.
“Có gì phải sờ chứ, ta nhớ lại hết ký ức rồi.
Bạch Hồ thế mà lại biết nói tiếng người.
“A, nói cho ta nghe đi?"
Tô An Lâm ngồi xuống đất, kinh ngạc nhìn Bạch Hồ hỏi.
“Ta đến từ..Tiên giới.
“Quả nhiên, ngươi thật sự đến từ Tiên giới, ta đã nói, ngươi không đơn giản, vậy ngươi mau nói đi, tại sao ngươi lại ở chỗ này?"
Tô An Lâm vội vàng hỏi thăm, cắt đứt ánh mắt chăm chú của Bạch Hồ.
“Nói đi cũng phải nói lại, vốn dĩ ta cũng thuộc thế giới này, cho đến một ngày ta phi thăng, ở Tiên giới, ta được xưng là Bạch Hồ đại tiên!
“Vì ta xuất phát từ nơi này, có một ngày, nghe nói nơi này bị Minh Hà ngăn chặn, ta đương nhiên sẽ không ngồi nhìn chuyện này xảy ra, sau đó ta phát động tu vi Thông Thiên, chuẩn bị cắt đứt Minh Hà, nhưng ta đã đánh giá thấp rồi, Minh Hà rất cường đại"
Tô An Lâm nhíu mày, trong mắt tỏ ý nghi hoặc:
“Bên trong Minh Hà rốt cuộc có cái gì khủng bố, ngay cả tiên nhân thành tiên nhiều năm như ngươi cũng không thể giải quyết?"
"Trong Minh Hà là sông lớn thông tới Cửu U Địa Ngục, bất luận ngươi có tu vi cỡ nào, lúc tiến vào Minh Hà thì tu vi đều sẽ bị áp chế, vả lại nơi đó có vô số ác ma, bọn chúng kết thành đàn, có thể khiến ngươi hao tổn đến chết"
“Tuy là tu vi của ta cao thâm, cũng có rất nhiều pháp bảo, nhưng ở trong Minh Hà vẫn rơi vào thế hạ phong"
1011 chữ