Chương 1338: Pháp Bảo
“Sau đó, ta tự biết mình không rời khỏi được, rơi vào đường cùng, vì để tránh cho thân thể và hồn phách của ta bị Minh Hà nuốt chửng, trở thành vật nuôi cho những ác ma kia, vì thế ta đã xé mở không gian, thân thể và hồn phách tách biệt nuôi dưỡng ở trên ba phần Linh Thụ của Trường Bì, ném vào không gian, cứ như vậy, thân thể và hồn phách của ta đã bị tách ra như thế.
Tô An Lâm kinh ngạc, không ngờ mọi chuyện lại có uẩn khúc như thế.
“Lần này ta chuẩn bị đả thông Minh Hà"
Tô An Lâm nhìn Bạch Hồ và nói:
“Tu vi của ngươi khôi phục đến đâu rồi?"
“Hình Ngục người chết là một pháp bảo của ta, nuôi dưỡng phách linh quan trọng nhất của ta! Có Hình Ngục người chết, lực lượng của ta đã khôi phục bảy tám phần rồi"
Nghe vậy, Tô An Lâm vô cùng kinh ngạc:
“Nói vậy thì vong giả Hình Ngục là pháp bảo của ngươi, vong linh trong đó..."
"Không sai, bọn chúng đều do ta truy bắt được ở những nơi khác, ta tu luyện Phách Linh đại pháp, những người này đều là phách linh, giam giữ trong pháp bảo của ta, do họ cung cấp lực lượng cho ta, nói theo một góc độ khác thì đây là một môn thuật pháp tà môn “Thuật pháp không phải ở chỗ tà môn hay chính đạo, chủ yếu là phải xem người dùng"
“Không sai, huống hồ, những người ta giam giữ đều là tội tù.
“Nhưng ta cảm thấy rất kỳ quái, tại sao ngươi để cho Từ An Lâm của thế giới đó tiến hành những nhiệm vụ kia?"
“Aiz, ta cần người kia mở ra từng gian phòng giam, vì ta cần tăng lực lượng lên, chỉ là không ngờ ngươi lại xuất hiện trong quá trình này, nhưng ngươi xuất hiện cũng tốt, trước đó Từ An Lâm kia đã chết từ lâu rồi” Hai người trò chuyện một hồi làm cho Tô An Lâm càng hiểu rõ từng chuyện cũ.
Cái gọi là Tiên giới, nơi đó thật sự có tiên nhân, vì Minh Hà ô nhiễm, dẫn đến rất nhiều tu tiên giả xuất hiện biến dị.
“Nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều xuất hiện biến dị, rất nhiều tu tiên giả đều không sao, chỉ là những nơi ở gần Minh Hà sẽ xuất hiện biến dị"
“Thì ra là vậy"
Tô An Lâm gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
“Tô An Lâm, ta cũng muốn tham gia.
Bạch Hồ tiên tử bỗng nhiên nói.
"Hồ tiên tử, ngươi..."
“Mặc dù thực lực của ta vẫn chưa đạt tới đỉnh phong, nhưng trong vòng trăm năm chắc là có thể, ngươi không phải đã có bảy người sao? Cộng thêm ta, hơn nữa cô nương Phương Duyệt này cũng có thể có một chút hy vọng sống. Đả thông Minh Hà, chúng ta đến Tu Tiên Giới, ở đó, thọ nguyên ít nhất cũng là ngàn năm, tu luyện càng đến chỗ sâu nhất thì thọ nguyên có thể đạt tới vạn vạn năm.
Tô An Lâm khàn giọng nói:
“Thọ nguyên mà cũng có thể đạt tới vạn vạn năm sao, chẳng trách ngươi lại sống lâu như vậy.
“Ta ở Tu Tiên Giới, dù sao cũng là Hồ tiên tử, ở đó, tiên tử chính là tiên tử chân chính, mà không phải giống như ở đây chỉ là một danh hiệu mà thôi.
Bạch Hồ tiên tử nhẹ nhàng giải thích.
Nghe Bạch Hồ tiên tử nói, nói thật, Tô An Lâm cũng hơi không quen.
Hắn nhớ đến Trường Bì Tiên Kinh lúc trước, khi đó, Trường Bì Tiên Kinh khá hoạt bát.
“Nhìn ta làm gì?"
Bạch Hồ tiên tử liếm liếm đầu lưỡi, nghi hoặc nhìn Tô An Lâm, cảm giác ánh mắt của Tô An Lâm nhìn nó rất kỳ quái.
Tô An Lâm bật cười nói:
“Ta nhớ tới những ngày tháng chúng ta đã từng cùng nhau trải qua, lúc đó, nếu không có ngươi, chỉ e ta đã sớm bỏ mạng, ngã xuống đường mất rồi.
Từ sau khi Bạch Hồ tiên tử dung hợp hồn phách, nó cũng nhớ tới từng chuyện trải qua cùng Tô An Lâm, biểu cảm cũng phong phú hẳn lên.
“Cái ở cùng với ngươi là hồn của ta, nó có chút trẻ con.
“Ha ha, ta rất thích nó, nhưng dù sao thì đây cũng là một phần trong tiềm thức của ngươi, bản tính của ngươi hẳn là như thế"
Tô An Lâm suy đoán.
“Ta...Ta bị làm sao vậy, sao lại ngất đi?"
“Từ An Lâm, ngươi đã làm gì ta?"
Đúng lúc này, Phương Duyệt xoa xoa đầu, mơ màng tỉnh lại.
“A, Bạch Hồ, Bạch Hồ xinh đẹp quá.
Phương Duyệt nhìn Bạch Hồ bên chân Tô An Lâm, bất ngờ nói.
“À, ngươi là.."
Phương Duyệt nhìn Tô An Lâm, cảm giác như đã từng gặp qua, bộ dáng rất quen thuộc, nhưng hình như lại chưa từng thấy, cảm giác rất kỳ lạ.
Tô An Lâm nói:
“Làm quen lại đi, Từ An Lâm chính là ta, nhưng tên thật của ta là Tô An Lâm Tô An Lâm kể lại sơ lược mọi chuyện.
Phương Duyệt câm nín:
“Thì ra, Từ An Lâm kia đã chết từ lâu rồi"
“Thì ra ngươi thật sự là tu sĩ của thế giới này.
“Ồ, ngươi thật sự tu tiên, tu tiên sao?"
Phương Duyệt lập tức hưng phấn nhảy dựng lên.
“Ta nhớ rồi, vừa rồi có con chim rất lớn bay ngang qua, oa, đại thụ ở đây cũng lớn quá, đây chính là Tu Tiên Giới sao"
Phương Duyệt hưng phấn giống như một đứa trẻ.
Nhìn đông ngó tây thật kỹ rồi lại phấn khích nhìn xung quanh.
Thấy vậy, Bạch Hồ tiên tử nở nụ cười.
1023 chữ