Chương 1353: Quái Thú Lớn

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,154 lượt đọc

Chương 1353: Quái Thú Lớn

Hiện tại, đối với Tô An Lâm mà nói thì ốc đồng nữ có tác dụng cực kỳ quan trọng, vì nàng biết được con đường đi thông đến một thế giới khác, ở nơi đó có vô số vật dụng để tu luyện, còn có thiên tài địa bảo. Nhưng hắn phải dụ dỗ nàng ở lại đây trước, không thể để nàng có suy nghĩ chạy trốn được.

"Ta không thể tha ngươi đi, vì thế giới ngoài kia có rất nhiều thứ nguy hiểm, nếu ngươi chạy ra ngoài sẽ bị quái thú lớn khác ăn luôn!"

Tô An Lâm lấy một quả táo, cắn mạnh một cái:

"Giống như thế này này"

Ốc đồng nữ nuốt nước miếng, ánh mắt toát lên vẻ sợ hãi nhìn Tô An Lâm:

“Vậy ta phải làm thế nào bây giờ?"

"Ta sẽ chăm sóc ngươi, nếu tìm được cơ hội thì ta sẽ đưa ngươi về nhà, được không?"

Lúc này ốc đồng nữ mới thở phào nhẹ nhõm:

"Được, được, cảm ơn ngươi nha quái thú lớn.

Ốc đồng nữ đứng thẳng bằng một chân, nhón chân xuống rồi ưu nhã xoay người một vòng, sau đó khom lưng để cảm ơn Tô An Lâm.

"Vậy chúng ta đi ngủ thôi"

Tô An Lâm nằm trên giường giả vờ ngủ. Sở dĩ hẳn giả vờ ngủ như vậy là để thử xem ốc đồng nữ có nhân cơ hội chạy đi hay không. Tất cả cửa trong phòng đã bị hắn đóng chặt, đêm nay nàng sẽ không thể chạy đi được, nhưng những ngày hôm sau thì sao?

Hắn không thể chăm chăm trông chừng nàng được, mà cứ nhốt nàng lại cũng không phải là cách hay, cho nên hắn mới thử làm thí nghiệm này. Quả nhiên, sau khi hắn nhắm mắt lại, ốc đồng nữ rón ra rón rén bay đến bay đi khắp phòng. Có lẽ nàng đã phát hiện khắp căn phòng này không có chỗ để chui ra, cho nên nàng chỉ có thể bay về trên nụ hoa, xoay người tìm tư thế thoải mái để ngủ.

Một đêm lặng im.

Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Tô An Lâm đã tỉnh dậy, nheo mắt nhìn lên trần nhà. Tối hôm qua, hắn đã để đèn cả đêm. Lúc này hắn thấy ốc đồng nữ đang nằm bên cạnh gối đầu của hắn, vui vẻ nhảy tưng tưng lên.

"Tưng!"

Nàng dùng sức nhảy xuống, lại bị gối đầu co dãn bắn ngược lên.

"Tưng!"

Lại nhảy thêm cái nữa.

"Tưng!"

Nàng ta chơi vui phết đấy nhỉ?

Tô An Lâm đã nhận ra, có lẽ là ốc đồng nữ cảm thấy gối đầu của hắn không tồi, cho nên coi nó như là đệm lò xo để nghịch.

"Cốc cốc cốc"

Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.

"Trần An Bình, hôm nay là ngày thi đầu của con, mẹ đã luộc cho con hai quả trứng rồi, lát nữa con ra ăn đi nhé"

Tô An Lâm lo mẹ đột nhiên đi vào trong phòng, vội giơ tay vớt ốc đồng nữ vào trong chăn.

"Cạch!"

Cửa phòng mở ra, Dương Lệ Quyên đi vào trong, khó hiểu hỏi:

"Sao trong phòng con lại bật điện thế?"

Tô An Lâm giữ chặt ốc đồng nữ đang nằm trong ổ chăn, vội đáp lại:

"Mẹ, thật ra con đã dậy từ nãy rồi, cho nên mới bật đèn lên, đang chuẩn bị đi xuống nhà"

"Con cũng quan tâm kỳ thi này cơ đấy, vậy thì dậy đi."

Dương Lệ Quyên cười cười, đóng cửa lại.

"Phù!"

Tô An Lâm thả ốc đồng nữ ra, thấy nàng đang tỏ ra căm tức nhìn mình:

"Mưu sát, mưu sát!"

Ý của nàng là hắn định mưu sát nàng?

"Ta sợ ngươi bị người khác thấy, người ta sẽ bắt ngươi đi"

Tô An Lâm nói.

Nhưng lời giải thích của hắn không hề làm cho ốc đồng nữ cảm thấy an toàn hơn, hiển nhiên là nàng đang vô cùng tức giận, nàng ngồi trên gối đầu, quay lưng về phía Tô An Lâm, chỉ trong chốc lát đã chảy nước mắt đầy mặt. Nếu ngẫm lại cũng đúng thôi, vốn dĩ nàng đang chơi đùa rất vui vẻ, lại đột nhiên bị quái thú lớn thô bạo bắt lại, suýt chút nữa còn bị đè chết. Cho nên nàng cảm thấy thương tâm cũng là chuyện dễ hiểu.

Thấy bộ dáng tủi thân của nàng, Tô An Lâm vừa buồn cười lại vừa cạn lời. Hắn không biết an ủi nàng thế nào, chỉ có thể nói:

"Ngươi có muốn ăn cái gì không? Được rồi, đừng khóc nữa, vừa rồi là do ta sai, về sau ta sẽ khóa kỹ cửa lại, không để cho người khác đi vào, thế có được không?"

Ốc đồng nữ nói:

"Trứng, ta muốn ăn trứng"

"Trứng?"

Tô An Lâm chợt nhớ ra, ở trong giấc mơ, ốc đồng nữ đã rất thích đi đào trứng chim để ăn. Nhưng đáng tiếc là vóc dáng của nàng quá nhỏ bé, mỗi lần đi đào trứng chim đều bị chim bố mẹ đuổi theo, có nhiều lần suýt bị mổ sống.

"Được, ta đi lấy trứng cho ngươi ăn"

Tô An Lâm đi ra ngoài, sau khi đánh răng rửa mặt xong, lặng lẽ thó một quả trứng cút trong tủ lạnh. Hắn về phòng, đưa trứng cho ốc đồng nữ, nàng ta lập tức ôm lấy trứng cút, vui vẻ không thôi.

ốc đồng nữ vươn tay nhỏ vuốt ve quả trứng, nói với Tô An Lâm:

"Chúng ta, là bạn bè, về sau, ngươi phải đối xử hiền lành với ta"

"Được, đối xử hiền lành với ngươi, lát nữa ta phải đi học, ngươi ở nhà đợi ta, nếu thấy có người vào trong phòng thì ngươi phải trốn xuống gầm giường, đã biết chưa?"

Nói xong, Tô An Lâm đặt ốc đồng nữ vào trong góc dưới đáy giường, để vào chỗ đó nếu không nhìn kỹ thì không thể phát hiện ra được.

"Ngươi mà không nghe lời thì sẽ bị người khác bắt được, sau đó bị người ta nấu chín rồi ăn luôn Tô An Lâm cầm một quả trứng luộc, vừa bóc vỏ vừa nói.

Trong tay hắn là một quả trứng của dị thú, to bằng cái miệng bát, giá trị dinh dưỡng của loại trứng này cũng rất cao, ăn hai quả trứng là có thể no bụng mấy giờ liền.

Nhìn Tô An Lâm ăn hết một quả trứng to như vậy, ốc đồng nữ tròn mắt há hốc mồm, đồng thời nàng cũng cảm nhận được sự tàn khốc của nhân loại. Nàng cảm thấy lời nói của quái thú lớn rất có lý, nàng nhất định không thể để những nhân loại khác phát hiện ra mình được, nếu không, nàng sẽ giống như quả trứng vừa rồi, bị họ ăn luôn vào trong bụng.

1057 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right