Chương 1354: Có Lẽ Chỉ Là Ta Nằm Mơ Thôi
Tô An Lâm ăn sáng xong, uống thêm một cốc sữa bò lớn rồi đi ra khỏi nhà, vừa hay lại thấy Lý Mộng Hàm cũng đang muốn đi ra ngoài.
Đêm qua Lý Mộng Hàm bị mất tích, thật ra là do nàng bị sẩy chân té ngã, sau đó ngất đi. Lúc sau người ta tìm nàng thật lâu, là do nàng tự mình tỉnh lại rồi đi khỏi đó.
Còn về chuyện nơi đó có tiếng khóc gì đó, nàng cũng không kể cho ai biết, vì khi đó đã là đêm tối, bào người khác đi tới đó điều tra thì không ổn, nhỡ đâu nơi đó thật sự có thứ gì đó nguy hiểm thì phải làm sao bây giờ?
"An Bình, ta muốn nói chuyện với ngươi!"
Lý Mộng Hàm bỗng nhiên nói.
Tô An Lâm hơi bất ngờ, khó hiểu hỏi:
"Có chuyện gì?"
"Ngày hôm qua, ta đã mơ thấy một giấc mơ rất dài, mà trong giấc mơ này hình như còn có ngươi nữa"
Tô An Lâm giật giật khóe miệng.
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó ta đã tỉnh lại"
"Đúng rồi, nghe nói ngày hôm qua ngươi cũng bị mất tích, có phải ngươi đã gặp chuyện phiền toái gì không?"
Nghe Lý Mộng Hàm nói, trong lòng Tô An Lâm run lên, vì theo như lời của Lý Mộng Hàm thì hắn đã xuất hiện trong giấc mơ của nàng. Nhưng vấn đề là, hắn chưa từng nhập vào giấc mộng của Lý Mộng Hàm.
"Ta đi vào một khu nhà đã bỏ hoang, đúng là đã gặp phải một ít phiền toái ở chỗ đó, có điều chỗ đó hình như đã không còn nữa, xem ra ta không thể đi đến khu nhà bỏ hoang đó được.
Lý Mộng Hàm thở dài nói:
"Thôi, có lẽ là ta chỉ nằm mơ thôi"
Tô An Lâm đi cùng với Lý Mộng Hàm, hai người hàn huyên vài câu, sau khi xác định Lý Mộng Hàm thật sự không nhớ được chuyện gì, Tô An Lâm mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Hai người đi vào trong trường học, hôm nay có một kỳ thi. Tô An Lâm không bày ra thực lực lợi hại hơn trước kia, vì hắn còn chưa kịp gia tăng thực lực của mình lên, nhưng dù sao cũng đã đủ tư cách là được. Buổi thi hôm nay có rất nhiều giáo viên có thực lực cường đại, cũng có rất nhiều học sinh thiên tài mà ngày thường hắn không thể gặp được. Thấy nhóm người này, Tô An Lâm cảm thấy vô cùng hưng phấn, vì điều này có nghĩa là hắn có thể tiến vào giấc mơ của những người này để tìm hiểu tất cả mọi thứ về họ. Những ngày tiếp theo, mỗi ngày Tô An Lâm sẽ tiến vào giấc mơ của hai người, chế tạo giấc mơ cho họ, cùng giao lưu với họ, đồng thời học tập công pháp của họ.
Ví dụ như hiệu trưởng. Hiệu trưởng tên là Trương Tiêu Như, là một người phụ nữ đã sáu mươi tuổi. Tuy tuổi của nàng đã lớn, nhưng vì thực lực cao cường, cho nên bề ngoài của nàng nhìn như mới ba mươi tuổi. Ở trong giấc mơ của nàng, Tô An Lâm sắm vai một sát thủ, mỗi ngày sẽ đi đến ám sát nàng, để bàn luận thực chiến với nàng ta. Từ đầu, Tô An Lâm vừa xuất hiện đã bị nàng ta giết chết, về sau, hắn đã quen với thực lực của Trương Tiêu Như, khi đó Tô An Lâm mới dần chiếm thế thượng phong.
Còn có học sinh thiên tài ở trong trường học Tôn Phong. Trong giấc mơ, Tô An Lâm sắm vai anh em ruột của hắn. Em trai ruột của Tôn Phong đã bị chết bệnh từ lâu, mà trong giấc mơ của hắn, em trai hắn vẫn còn sống. Ở trong mơ, Tô An Lâm xin Tôn Phong chỉ dạy võ học cho mình, Tôn Phong cũng dốc hết toàn bộ cho Tô An Lâm, khiến Tô An Lâm tiến bộ nhanh chóng.
Chớp mắt đã qua ba tháng.
Tô An Lâm đã trở thành thiên tài ẩn mình trong trường học, thực lực của hắn không hề thua kém gì các giáo viên. Đương nhiên, đây chỉ là phương diện về kỹ năng, nhưng còn chuyện nâng cao cấp bậc thì phải nhờ đến nước thuộc và thiên tài địa bảo thêm vào.
Trong nhà không có tiền, Tô An Lâm chuyển ánh mắt lên trên người ốc đồng nữ. Lúc trước hắn thu phục ốc đồng nữ sở dĩ là để kiếm tiền. Ở trong giấc mơ của nàng, nơi mà ốc đồng nữ sinh sống có vô số thiên tài địa bảo, còn có rất nhiều vàng cát.
Vàng cát là một loại khoáng chất rất quan trọng trong thế giới này, nó vô cùng cứng rắn, có thể dùng để chế tạo các loại vũ khí, bên trong vàng cát cũng ẩn chứa năng lượng, người ta có thể hấp thu thứ năng lượng đó. Nếu xét về mặt nào đó thì vàng cát cũng không khác với linh thạch là mấy, thậm chí tính chất của nó còn tốt hơn cả linh thạch.
Biết được những điều này, Tô An Lâm nhân cơ hội cuối tuần được nghỉ hai ngày để đi ra khỏi nhà, tới khu cao ốc bị bỏ hoang.
"Tiểu Ốc Đồng, tiếp theo phải nhờ ngươi rồi, hy vọng ngươi có thể dẫn đường cho ta, vậy thì ngươi mới có thể có nhiều thứ tốt hơn được"
Nói xong, Tô An Lâm đưa một quả trứng cút ra.
Thấy trứng cút, ánh mắt ốc đồng nữ sáng lên. Gần đây nàng và Tô An Lâm đã thân với nhau hơn, ngoại trừ việc không chịu để cho nàng đi ra ngoài thì có thể nói là bất kỳ chuyện gì Tô An Lâm cũng làm cho nàng hết. Ốc đồng nữ cũng rất thông minh, chỉ bằng việc xem TV ở nhà mà nàng đã học được ngôn ngữ của nhân loại, cho nên hiện tại chuyện giao lưu với nàng cũng đơn giản hơn nhiều.1007 chữ