Chương 1355: Nhà Của Ta
Vì thế, Tô An Lâm đặt tên cho nàng là Tiểu Ốc Đồng, vì cái tên này rất dễ nhớ.
"Yên tâm, yên tâm, nhưng, ta muốn hoa, hoa mới Ốc đồng nữ kích động bay đi bên cạnh Tô An Lâm, không ngừng nhắc nhở cho Tô An Lâm nhớ yêu cầu của mình.
Tô An Lâm hơi mỉm cười, ngoại trừ chuyện thích ăn trứng thì ốc đồng nữ còn có một sở thích khác, đó là nàng cực kỳ thích hoa, đặc biệt là loại hoa hồng lớn. Mỗi lần thấy hoa hồng, ốc đồng nữ sẽ kích động muốn lấy cho bằng được.
Tô An Lâm đi vào cao ốc bị bỏ hoang, theo sự chỉ dẫn của ốc đồng nữ, hắn rất nhanh đã phát hiện ra khe hở không gian ở chỗ này. Khe hở không gian xuất hiện ở dưới tầng hầm trong khu công trình, chỗ này u tối ẩm ướt, cho nên không có người nào biết được chuyện khe hở không gian xuất hiện cả.
hắn đi xuyên qua khe hở không gian, lập tức đi vào một thế giới đỏ như lửa. Nói chính xác hơn là bầu trời của thế giới này là màu đỏ. Trên bầu trời còn có một viên sao trời khổng lồ màu đỏ rực treo ở phía chân trời, cảnh tượng này cực kỳ hùng vĩ.
Có điều Tô An Lâm cũng không quá kinh ngạc, vì ở trong giấc mơ của ốc đồng nữ, viên sao trời này vẫn luôn nằm ở chỗ đó, ở trong thế giới này, không có ban ngay hay ban đêm, chỉ có ấm áp và rét lạnh. Khi sắc trời màu đỏ ở nơi này biến mất, thì nhiệt độ ở nơi này sẽ trở nên vô cùng giá rét.
Mà lúc này, màu đỏ ở phía chân trời đang dần biến mất, điều này chứng tỏ màn đêm ở trong thế giới này đang dần dần buông xuống.
Hiển nhiên là ốc đồng nữ đã quá quen với tình huống như vậy. Trên người nàng chỉ có lá cây có thể miễn cưỡng che đậy thân thể, cho nên khi thấy cảnh tượng này, ốc đồng nữ lập tức bò lên trên vai Tô An Lâm, sau đó nhảy vào trong ngực hắn.
"Lạnh, người khổng lồ, lạnh, trốn chỗ này, ấm áp"
Ốc đồng nữ nói năng không rõ ràng, cũng may Tô An Lâm đã ở chung với nàng một thời gian, cho nên mới hiểu được nàng đang muốn nói gì. Nếu không phải như vậy thì hai người nói chuyện với nhau rất tốn công tốn sức.
Nhiệt độ không khí càng lúc càng trở nên lạnh hơn, cũng may tố chất thân thể của Tô An Lâm đã không giống như người bình thường, cho nên không còn sợ rét lạnh nữa.
Hắn đang đi về phía con sông, phù sa ở con sông đó là vàng cát. Mà nơi đó cũng là chỗ ở trước kia của ốc đồng nữ.
Tô An Lâm rất nhanh đã nghe thấy tiếng nước chảy, mà ốc đồng nữ cũng phấn khích nói.
"Người khổng lồ, nhà, nhà của ta, nhà của ta, đến Ốc đồng nữ bất chấp giá rét, bò khỏi lồng ngực Tô An Lâm.
Tô An Lâm ấn nàng trở về, bình tĩnh nói:
"Đừng vội, cẩn thận có gió mạnh thổi ngươi đi luôn đấy"
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, ở phía chân trời xa quả thật đã bắt đầu nổi giông gió. Hơn nữa, màu sắc ở chân trời là màu đen thẫm, xem ra sắp có bão đến rồi.
Tô An Lâm bước đi nhanh hơn, đi tới bên bờ sông. Hắn tìm được hốc cây trước kia ốc đồng nữ cư trú. Cây đại thụ này có đường kính ước chừng ba mét, ruột cây bên trong rỗng không, hắn có thể ở lại chỗ này để nghỉ ngơi.
Cứ như vậy, Tô An Lâm ở lại chỗ này một đêm.
Đêm nay, bên ngoài có một trận mưa rền gió dữ, cát đất đá bị cuốn bay, đập vào thân cây phát ra những tiếng lộp cộp leng keng giòn vang. Tô An Lâm thầm cảm thán thế giới này đúng là quá thần kỳ.
Nửa đêm, lúc Tô An Lâm đã ngủ say. Hắn không biết ốc đồng nữ đang đứng trước mặt mình, nàng dùng ánh mắt phức tạp nhìn Tô An Lâm, lại nhìn ra cơn mưa bên ngoài trời đang dần dần nhỏ lại.
"Người khổng lồ.."
Ốc đồng nữ mấp máy môi, nàng muốn rời khỏi chỗ này ngay lập tức. Sau đó, nàng gật đầu một cái thật mạnh, bay ra khỏi đây.
Sáng sớm ngày hôm sau. Tiếng chim kêu to đánh thức Tô An Lâm dậy.
Hắn ngẩng đầu lên, phát hiện ốc đồng nữ đã không còn ở đây nữa.
"Nàng đi rồi sao?"
Tô An Lâm khẽ nhíu mày, mấy ngày ở chung khiến cho hắn nghĩ rằng ốc đồng nữ sẽ khăng khăng một mực đi theo hắn, không ngờ rằng cuối cùng nàng vẫn sẽ rời đi.
Thật ra, chuyện ốc đồng nữ rời đi cũng không có ảnh hưởng gì lớn đối với hắn, dù sao nàng đã dẫn hắn tìm được nơi hắn muốn đến. Chẳng qua, do những ngày vừa qua hắn vẫn ở chung cùng với ốc đồng nữ, khiến hắn có một chút cảm giác mất mát.
"Hy vọng, sau này ngươi có thể tự chăm sóc bản thân mình"
Tô An Lâm nhanh chóng lấy lại tinh thần, hắn đi ra khỏi hốc cây, lấy một ít đồ vật ở trong ba lô ra ăn. Sau khi ăn xong, hắn bắt đầu thi thập vàng cát.
Lần này, hắn chuyên môn mang theo một cái cặp sách cỡ lớn, chất liệu rắn chắc. Trải qua một buổi sáng nỗ lực tìm kiếm, cuối cùng hắn đã chất đầy nửa cái cặp sách.
1012 chữ