Chương 1356: Người Khổng Lồ, Ta Phải Đi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,430 lượt đọc

Chương 1356: Người Khổng Lồ, Ta Phải Đi

Tô An Lâm rất vừa lòng, vì chất lượng vàng cát ở đây khá tốt, đống vàng cát trong nửa cái cặp sách của hắn có thể bán được hơn trăm vạn. Như vậy hắn đã có thể nhanh chóng giải quyết vấn đề khó khăn trước mắt. Bỗng nhiên, Mộng Cảnh Tháp trong đầu hắn chợt lóe sáng, xuất hiện nhắc nhở.

"Phát hiện giấc mơ của Tiểu Ốc Đồng"

Tô An Lâm hơi bất ngờ, đây là một tác dụng khác của Mộng Cảnh Tháp, khi người đã được hắn đánh dấu sinh ra giấc mơ thì hắn sẽ được nhắc nhở.

"Tiểu Ốc Đồng đang ngủ hả?"

Tô An Lâm thở dài một hơi, nhớ đến Tiểu Ốc Đồng hoạt bát đáng yêu kia.

"Thôi, nàng muốn đi thì đi, ta không thèm nghĩ đến nữa"

Có điều, Tô An Lâm vẫn muốn nhìn xem hiện tại Tiểu Ốc Đồng đang tránh ở chỗ nào. Hắn mở cảnh trong mơ ra, tiến vào giấc mơ của Tiểu Ốc Đồng.

Lần này, hắn không chế tạo giấc mơ cho Tiểu Ốc Đồng, chỉ muốn nhìn xem Tiểu Ốc Đồng đang mơ giấc mơ gì. Vừa thấy giấc mơ của nàng, Tô An Lâm tức khắc bị chấn động.

Trong mơ, Tiểu Ốc Đồng rúc người ở trong kẽ hở của tảng đán, hoảng sợ nhìn về phía trước, ở đối diện khe đá có một con mắt thật lớn đang nhìn nàng.

"Hu hu hu, người khổng lồ, cứu ta với, có quái thú lớn, muốn ăn thịt ta, người khổng lồ, ngươi đâu rồi?"

"Người khổng lồ, người khổng lồ...

Ở trong giấc mơ, Tiểu Ốc Đồng đang khóc thút thít luôn mồm gọi hắn. nàng đã gặp phải nguy hiểm!

Tô An Lâm phát hiện ra chuyện này, nhăn mày lại:

"Chắc chắn Tiểu Ốc Đồng đã gặp phải nguy hiểm rồi, Hiện giờ nó đang ở chỗ nào? Nếu vẫn còn nằm mơ thì có nghĩa là nó vẫn còn sống, chẳng qua là bị hôn mê thôi"

Cho dù bị hôn mê thì người ta vẫn có thể nằm mơ được, hơn nữa những giấc mơ trong lúc hôn mê thường thường toàn là ác mộng. Đại đa số giấc mơ là những tình huống nguy hiểm mà người ta gặp phải trước khi bị hôn mê.

"Khà khà, tiểu tinh linh, bắt được ngươi rồi"

Ở trong giấc mơ, Tô An Lâm đã thấy một con quái vật một mắt hình người đang xuyên qua khe hở của kẽ đá nhìn chằm chặp Tiểu Ốc Đồng. Đối với loại quái vật một mắt này mà nói thì chúng nó thích nhất là ăn những con tinh linh nho nhỏ như Tiểu Ốc Đồng, quả thật là mỹ vị nhân gian.

"Phải chế tạo cảnh trong mơ để xem lúc trước Tiểu Ốc Đồng đang đi làm cái gì"

Tô An Lâm nhắm mắt lại, giấc mơ của Tiểu Ốc Đồng chợt thay đổi, biến thành cảnh tượng bão tố gió lốc đêm qua.

"Người khổng lồ, ta phải đi"

Tiểu Ốc Đồng bay ở giữa không trung, nói chuyện với Tô An Lâm đang ngủ say. Sau đó nàng bay ra bên ngoài, lưu luyến không rời nhìn Tô An Lâm một cái.

"Đọt lát nữa ta sẽ trở về, ta chỉ đi lấy một ít đồ thôi, chờ ta nha"

Tô An Lâm cảm thấy có chút ngoài ý muốn, thì ra không phải là Tiểu Ốc Đồng muốn rời khỏi hắn, nàng chỉ muốn đi ra ngoài để lấy một số thứ. Xem bộ dạng này của nàng, có lẽ là muốn làm cho hắn bất ngờ.

Lúc này, trong lòng Tô An Lâm cũng có chút ấm áp.

"Không uổng công ta chăm sóc ngươi suốt ba tháng qua"

Tô An Lâm nói.

Tiểu Ốc Đồng bay ra ngoài, nhưng chưa được bao lâu, nàng đã gặp phải ba con quái vật một mắt. Nó cao đến ba mét, trên người mọc đầy gai góc màu đen, thể trạng khổng lồ, mặt đầy dữ tợn.

Lúc mới đầu Tiểu Ốc Đồng cũng rất cẩn thận, nàng trốn ở trong một góc cho nên không bị con quái vật này phát hiện. Nhưng con quái vật một mắt này dường như có khứu giác rất nhạy bén, nó đã ngửi được mùi vị của Tiểu Ốc Đồng.

"Ta ngửi thấy mùi của tiểu tinh linh rồi"

Một con quái vật đầu râu tóc đen nhánh nói, nó nhếch môi để lộ ra bộ răng đen ngòm.

"Ta cũng ngửi thấy"

"Hình như đã lâu rồi ta chưa được thưởng thức hương vị của tiểu tinh linh"

"Không biết đám tiểu tinh linh ở chỗ này đã đi đâu hết cả rồi, sao không thấy con nào hết"

"Đúng vậy, ta muốn ăn một trận đã đời"

"Nướng giòn lên là ngon nhất"

"Ta thì thích hầm canh hơn, hì hì.."

Tiểu Ốc Đồng cũng nghe thấy cuộc đối thoại của bọn chúng, đôi cánh và hai chân nàng run lập cập lên, không biết phải làm như thế nào. Nàng không dám bay ra ngoài, nếu bị quái vật một mắt phát hiện ra thì không được, tốc độ của bọn chúng rất nhanh, có thể vọt đến bắt sống nàng. Cho dù nàng có bay lên trên trời cao thì cũng không có ích gì, vì sức bật của quái vật một mắt rất mạnh, nó có thể nhảy cao hơn mười mét, sau đó dễ dàng bắt nàng lại.

"Khà khà, tìm thấy ngươi rồi"

Tiểu Ốc Đồng đang trốn ở phía sau cục đá chợt thấy hai con quái vật một mắt đột ngột xuất hiện trước mặt nàng. Thấy quái vật một mắt trừng to mắt nhìn mình, Tiểu Ốc Đồng lập tức bị hoảng sợ.

"Ha ha ha, ta đã tìm thấy tiểu tinh linh rồi này.

"Bắt lấy nó"

Vì quá sợ hãi, cho nên Tiểu Ốc Đồng kêu lên một tiếng rồi hôn mê đi.

1048 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right