Chương 1357: Tiểu Ốc Đồng
"Nó gặp phải nguy hiểm, đứa nhỏ này.."
Tô An Lâm đóng cảnh trong mơ lại, hắn đã biết được chuyện lúc nãy.
Lúc này, tâm trạng của hắn cũng trở nên sốt ruột, dù sao thì hắn đã chăn nuôi Tiểu Ốc Đồng lâu như vậy.
"Phải đi đến chỗ mà Tiểu Ốc Đồng vừa mới bỏ đi trước đã"
Tô An Lâm nhanh chóng chạy xuyên qua rừng rậm, chỉ chớp mắt đã đi đến chỗ cục đá mà Tiểu Ốc Đồng đang trốn. Theo như những gì hắn thấy thì đám quái vật một mắt này sẽ chưa giết hại Tiểu Ốc Đồng vội, vì bọn chúng còn đang phải suy xét xem nên chọn nướng giòn lên hay là hầm canh.
"Ta vẫn còn thời gian Tô An Lâm nhanh chóng đi tới chỗ lúc trước Tiểu Ốc Đồng trốn.
Trên mặt đất có rất nhiều dấu chân lớn, đám quái vật một mắt có khổ người rất lớn, hơn nữa tốc độ đi đường của bọn chúng lại chậm rãi thong thả, cho nên sẽ dễ dàng lưu lại dấu chân của bọn chúng trên mặt đất.
Tô An Lâm lần theo dấu chân để tìm kiếm bọn chúng. Hắn đi tới bên dưới một cái khe núi, nơi này có rừng cây xanh um tùm, không dễ thấy tình huống bên trong.
Tô An Lâm chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy mấy con quái vật một mắt đang nói chuyện. Ngôn ngữ của chúng nó giống với ngôn ngữ mà Tiểu Ốc Đồng nói lúc trước, thông qua giấc mơ của Tiểu Ốc Đồng, Tô An Lâm đã hiểu được chúng nó đang nói cái gì.
"Ha ha, vậy quyết định như vậy đi, một nửa bên trên thì nướng giòn, một nửa bên dưới dùng để hầm canh.
"Được, đại ca, không ngờ hôm nay chúng ta lại may mắn như vậy, ta còn đang nghĩ kiếm ở đâu được một con tiểu tinh linh để ăn, không ngờ nó lại tự động xuất hiện ngay trước mặt.
"Đáng tiếc, nó nhỏ quá, không đủ chia hết cho chúng ta.
"Tác dụng quan trọng nhất của tiểu tinh linh là dinh dưỡng của nó, có thể giúp chúng ta kéo dài thọ mệnh"
Con quái vật một mắt đi đầu vỗ vỗ cây gậy khổng lồ trong tay mình, tiếp tục cười khà khà nói:
"Cho nên không cần phải cãi cọ làm gì, tất cả chúng ta đều có phần ăn.
"Tỉnh đi, tỉnh đi"
Một con quái vật một mắt búng búng vào đầu Tiểu Ốc Đồng.
Lúc nãy Tiểu Ốc Đồng đã bị hoảng sợ đến mức hôn mê bất tỉnh, trong lúc mơ mơ hồ hồ, nàng đã mơ thấy một giấc mộng, nàng rời khỏi chỗ Tô An Lâm đang ngủ, sau đó bất ngờ bị đám quái vật một mắt bắt được.
"Ác mộng, đây là ác mộng sao? Hy vọng đến lúc ta tỉnh lại sẽ thấy người khổng lồ"
Tiểu Ốc Đồng nói thầm trong lòng. Chỉ là, chờ đến lúc nàng tỉnh lại, ập vào trước mắt nàng không phải là người khổng lồ, mà là ba con quái vật một mắt dữ tợn.
"A..Không được, cầu xin các ngươi buông tha cho ta "Ha ha ha, tiếng kêu của tiểu tinh linh thật là dễ nghe"
"Có thể ăn được rồi, có thể ăn được rồi, lúc tiểu tinh linh còn sống, ăn vào trong miệng là ngon nhất.
Vèo!
Một mũi tên lao đến cắm phập vào cái gáy của con quái vật một mắt bên phải, mũi tên nhọn hoắt xuyên qua hốc mắt, trên đầu mũi tên còn treo lủng lẳng một tròng mắt.
Rầm rầm!
Con quái vật một mắt này chậm rãi ngã xuống, mà hai con quái vật một mắt khác cũng lộ ra vẻ kinh hãi.
"Sao lại thế này?"
"Đánh lén, bị đánh lén, là nhân loại, nhất định là nhân loại rồi, chỉ có nhân loại mới đê tiện như vậy"
Mà Tiểu Ốc Đồng thấy cảnh này, ánh mắt sáng rực lên. Vì nàng nhận ra chủ nhân của mũi tên này là ai.
"Người khổng lồ, là người người khổng lồ đến cứu ta Tiểu Ốc Đồng vui mừng kêu lên.
Ngay sau đó, nàng thấy Tô An Lâm đang đứng trên một cành cây đại thụ cách đó không xa, trong tay hắn còn cầm theo cung tên. Đây là bộ cung tên hắn mang đi từ nhà, Tiểu Ốc Đồng chỉ nhìn một cái đã nhận ra.
"Quả nhiên là nhân loại, đồ nhân loại đáng ghét, quá ác độc, dám đánh lén chúng ta"
"Giết hắn, nhất định phải giết chết tên nhân loại này đê bào thù cho Đại Thạch Đầu" Đám quái vật một mắt không ngờ rằng Tô An Lâm lại nhạy ngược lên, kéo căng cung tên ra lần nữa.
Dựa vào bản lĩnh hiện tại của Tô An Lâm, cộng thêm có cung tên trong tay thì chuyện đối phó với hai con quái vật một mắt này đã quá dư sức. Dù sao quái vật một mắt cũng không phải là loại yêu thú quá mạnh, chẳng qua thân thể của bọn chúng có vẻ khổng lồ, sức lực cũng lớn, nhưng động tác lại chậm chạp.
Vèo vèo!
Hai mũi tên liên tiếp lao ra ngoài, hai con quái vật một mắt không cam lòng ngã xuống mặt đất, bọn chúng đã không còn sống nữa.
"Người khổng lồ, người khổng lồ của ta, cảm ơn ngươi đã cứu ta Tiểu Ốc Đồng bay ra ngoài.
Lúc nàng bay, đôi cánh phía sau lưng nàng sẽ có từng mảnh vụn rơi xuống, giống như là sao băng.
Tiểu Ốc Đồng lại một lần nữa an vị trên vai Tô An Lâm, nàng nhìn Tô An Lâm, đột nhiên ôm lấy mặt hắn hôn một cái thật kêu.
"Hả...Ngươi hôn ta?"
Tô An Lâm sờ mặt, cảm thấy có chút ngoài ý muốn, chủ yếu là do nước miếng của Tiểu Ốc Đồng rất thơm, hắn bị nàng hôn một cái như vậy, bỗng nhiên cảm thấy bản thân tràn đầy tinh lực, cả người thoải mái hơn rất nhiều.
1033 chữ