Chương 1358: Ngươi Không Bị Thương Chứ?

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,029 lượt đọc

Chương 1358: Ngươi Không Bị Thương Chứ?

"Cảm ơn ngươi, người khổng lồ, nếu không có ngươi thì ta đã phải chết thảm rồi, ngươi đúng là anh hùng của ta"

"Chúng ta là bạn tốt, ta cứu ngươi là chuyện đương nhiên"

Tô An Lâm vui mừng nói, hắn đã nuôi Tiểu Ốc Đồng lâu như vậy, cuối cùng cũng không phải phí công nuôi dưỡng, nàng thật là hiểu chuyện.

"Có điều, sao ngươi lại đột nhiên chạy ra ngoài vậy?"

Tô An Lâm hỏi.

"Người khổng lồ, ta định đi kiếm bất ngờ cho ngươi, không ngờ lại gặp phải chuyện vừa rồi"

Tiểu Ốc Đồng ngựng ngùng nói.

"Ài, đứa nhỏ này Tô An Lâm vỗ đầu nàng:

"Ngươi không bị thương chứ?"

"Có, ngươi xem, đau quá!"

Tô An Lâm nhìn kỹ lại, ở chỗ cổ tay, đầu gối của Tiểu Ốc Đồng đã bị trầy xước da, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.

Tô An Lâm gật đầu, hắn vươn tay ra, một tia sáng hiện lên bao phủ người Tiểu Ốc Đồng. Hắn đang sử dụng thuật chữa bệnh để trị liệu vết thương trên người Tiểu Ốc Đồng.

Tiểu Ốc Đồng chỉ cảm thấy thân thể mình ấm lên, vết thương trên người nàng cũng nhanh chóng khép lại.

"Người khổng lồ, ngươi thật là tốt bụng"

Tiểu Ốc Đồng bay đến giữa không trung, nàng cảm giác được những đau đớn lúc nãy đã biến mất hết, vui vẻ bay lượn.

Nàng bay được một lúc, gương mặt đột nhiên đỏ lên, ngay sau đó thân thể của nàng cũng đỏ lên, cả người giống như một quả nhân sâm chín, Tô An Lâm thấy thế buồn cười không thôi.

"Tiểu Ốc Đồng, sau thân thể của ngươi lại đỏ lên vậy?"

Tiểu Ốc Đồng cũng vội chạy đến bên bờ sông để soi gương, thấy người mình đỏ rực lên, hoảng sợ nói:

"Sao lại thế này?"

Nàng ngượng ngùng liếc mắt nhìn Tô An Lâm một cái, thấy vậy sắc mặt Tô An Lâm trở nên cổ quái:

"Chẳng lẽ là ngươi đang ngượng ngùng?"

"Không phải đâu.."

"Ta thấy ngươi ngượng ngùng thì có"

Tiểu Ốc Đồng vội nói sang chuyện khác.

"Người khổng lồ, sao ngươi lại tìm được ta vậy?"

"Chắc là do may mắn đấy.

Tô An Lâm không nói nhiều lời:

"Ngươi đến đây làm gì vậy?"

"Ai nha, suýt chút nữa thì quên mất, ta đến đây để lấy đồ vật đưa cho ngươi, làm cho ngươi bất ngờ!"

Tiểu Ốc Đồng lập tức bay ra ngoài. Nàng nhanh chóng đi vào một cái hang động, nếu nghiêm khắc mà nói thì vừa vào thôi.

chỗ này chỉ có thể coi như một cái lỗ chó chui, chẳng qua thân thể của Tiểu Ốc Đồng nho nhỏ cho nên mới chui "Đến rồi, đây là chỗ ở bí mật của ta, đây cũng là nơi mà ta giấu bảo tàng"

Nói xong, Tiểu Ốc Đồng bay vào trong, một sau sau mới dùng hết sức để kéo một khối vàng cát to như viên đá cuội ra ngoài.

Lúc mới đầu Tô An Lâm không để ý, nhưng sau khi thấy viên vàng cát trong tay Tiểu Ốc Đồng, hắn lập tức ngây người ra.

Cả một khối vàng cát, giá trị của thứ này chắc chắn không nhỏ. Chỗ vụn vàng cát lúc trước hắn đào được có thể bán được từ trăm vạn trở lên, mà thứ này lại có giá trị gấp đôi đống vụn vàng đó.

"Có cả vàng cát bảy màu nữa nha.

"Hít hà...Bảy màu"

Tô An Lâm lại hít hà một hơi. Vàng cát bảy màu, trên trong có ẩn chứa Thiên Đạo chi lực.

Tiểu Ốc Đồng kéo vàng cát bay màu ra, Tô An Lâm quả nhiên thấy trên đó có chứa Đại Đạo căn nguyên.

"Năng Lượng căn nguyên!"

Cái này là Năng Lượng căn nguyên.

Tô An Lâm không chút khách khí hấp thu hết toàn bộ. Tiếp theo, Tô An Lâm tự tay đào chỗ này lên, từ được khoảng mười tám viên vàng cát bảy màu, đạt được gần một trăm điểm Năng Lượng căn nguyên. Sau khi Năng Lượng căn nguyên vào trong thân thể, Tô An Lâm cảm giác mình đã không giống với lúc trước, năng lượng cường đi làm cho thân thể của hắn phát sinh thay đổi, có thể nói thực lực của hắn đã gia tăng gấp bội so với lúc trước.

Ngay sau đó, cảm giác đói khát ập đến trong người Tô An Lâm, đây là chuyện bình thường, vì thực lực bất ngờ tăng lên làm cho thân thể phải chịu phụ tải rất lớn, năng lượng trong cơ thể hắn bị tiêu hao đến cạn kiệt. Cho nên, hắn sẽ cảm thấy đói khát cồn cào.

Tô An Lâm ngồi bệt xuống đất, khoanh chân lại vận chuyển công pháp. Đồng thời, hắn lại lấy đồ ăn từ trong ba lộ ra, bắt đầu ăn uống.

Tiểu Ốc Đồng biết Tô An Lâm đang bận việc, ngoan ngoãn ngồi chờ ở bên cạnh, nhìn Tô An Lâm luyện công.

Chớp mắt đã qua ba tiếng đồng hồ, Tô An Lâm phát hiện thân thể này và bản thể của hắn đã dung hợp hơn nhiều.

"Hiện tại, ta đã hiểu biết gần hết công dụng của Mộng Cảnh Tháp rồi, đã đến lúc tìm cơ hội để rời khỏi nơi này" Tô An Lâm cũng không muốn ở lại thế giới này quá lâu. Ở trong thế giới này tất nhiên là cũng có thể tu luyện, nhưng dù sao hắn vẫn phải bắt đầu lại từ đầu. Hắn vốn dĩ muốn thông qua giấc mơ để tìm hiểu công pháp của những người mạnh nhất trong thế giới này, đến lúc tìm hiểu xong thì sẽ trở về.

"Ấy.."

Lúc Tô An Lâm đang định rời đi, hắn bỗng nhìn lướt qua Tiểu Ốc Đồng một cái, sau đó giật mình kinh ngạc. Tiểu Ốc Đồng đã trở nên lớn hơn lúc nãy một chút.

"Người khổng lồ, sao ngươi lại dùng ánh mắt như thế để nhìn ta.

1016 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right