Chương 1365: Nguyên Nhân

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,977 lượt đọc

Chương 1365: Nguyên Nhân

"Thì ra người đã chế tạo cảnh trong mơ đó lại là ngươi!"

Vương Vô Kỵ thật lòng muốn cười to lên, hắn không thể nào ngờ được người có thể chế tạo ra một cảnh trong mơ như vậy là một học sinh.

Tô An Lâm tiếp tục xung phong liều chết. Hiệu suất của hắn rất cao, mảnh thú triều ở đây đã bị hắn ngăn cản lại. Thậm chí còn có ba con chim đại bàng phát hiện ra Tô An Lâm là kẻ địch khó đối phó, đã liên hợp lại để vay công Tô An Lâm.

Nhưng bản thể của Tô An Lâm cường đại, hắn không chút e dè xuyên qua thân thể của ba con chim đại bàng như một phát đạn bắn. Ba con chim đại bàng ngã xuống, đám hung thú còn lại lùi về phía sau, bọn chúng đang bắt đầu tan đi.

Thấy cảnh này, Tô An Lâm trợn to mắt, sau đó hiện lên vẻ mừng rỡ như điên. Đám hung thú sắp rời khỏi rồi!

Lần chim đại bàng này không có quy mô lớn như trong dự đoán. Hoặc là nói, đám quân tiên phong của họ gặp phải sự tập kích, khiến cho tất cả đều lùi bước.

Hết thảy chuyện này là công lao của Tô An Lâm và người nhà Vương gia. Có điều, nếu nói công lao lớn nhất thì phải nói đến Tô An Lâm. Dù sao hắn đã lấy sức của một người diệt sạch một đám hung thú, nhờ có hắn ngăn cơn sóng dữ, cho nên đám hung thú mới lùi bước.

Tô An Lâm lập tức trở thành người nổi tiếng.

Chỉ qua mười phút, gương mặt của hắn đã được phóng đại trên các tấm quảng cáo của các nhà truyền thông lớn.

"Trần An Bình mạnh quá đi.

"Hắn cũng thật là đẹp trai"

"Đây mới là cường giả chứ, về sau hắn sẽ là thần tượng của ta"

Tô An Lâm về nhà ngay, hắn muốn xem xem cha mẹ của nguyên thân thế nào rồi, dù sao hắn đã có được thân thể của nguyên thân, thì phải đáp ứng chấp niệm trong lòng nguyên thân.

Hắn về đến nhà, nơi này không gặp phải tập kích của chim đại bàng, cho nên không bị nguy hại gì. Có điều, sau đó hắn thấy tin tức trên điện thoại, không biết phải nói gì cả.

Không hiểu sao, đang yên đang lành thì hắn đột nhiên trở thành người nổi tiếng, hiện tại các quốc gia lớn đều đang đua nhau truyền tin về sự tích của hắn. Cái này chưa tính là gì, có chuyện càng thái quá hơn, tất cả những chuyện cũ trước đây của hắn đã bị người khác đào ra.

Hàng xóm ở chung hồi còn nhỏ, bạn chơi cùng, tất cả đều được phỏng vấn, mọi người bắt đầu kể lể những chuyện hồi Tô An Lâm còn nhỏ, Tô An Lâm xem được mà không biết phải nói gì luôn.

"Không ngờ ta lại trở thành người nổi tiếng"

Hắn không thể tin nổi, tiếp theo, có rất nhiều người đến vây quanh nhà hắn. Trong đó cũng có vô số phóng viên.

Có điều, không trong chốc lát lại có một chuyện ngoài ý muốn khác. Trước cửa nhà hắn có một đột ngũ ô tô bọc thép cuồn cuộn chạy đến, giống như là một quân đoàn xếp hàng trước nhà hắn.

Những người chung quanh vô cùng kinh ngạc. Tô An Lâm đi ra ngoài, hắn nhận ra người đến đây là người của Vương gia. Dẫn đầu tất nhiên là Vương Vô Kỵ.

"Xin chào, Vương tiên sinh Tô An Lâm thản nhiên chào hỏi.

Vương Vô Kỵ cẩn thận quan sát Tô An Lâm, gật đầu nói:

"Xin chào, lúc trước ta đã thấy ngươi chiến đấu, khá lắm"

"Cảm ơn ngài khích lệ"

"Thật là không thể tưởng tượng được, công pháp của Vương gia chúng ta rõ ràng có quy định không truyền cho người ngoài, không ngờ ngươi lại học được hết, ngươi đúng là rất lợi hại"

Tô An Lâm lắc đầu nói:

"Đều nhờ trước kia ta đã nhặt được...

Câu trả lời này khiến cho sắc mặt của những người Vương gia khác trở nên cổ quái. Tuy hắn đã nói rõ lai lịch của công pháp, nhưng...Nói thế thì khác quái gì với không nói.

"Thì ra là như vậy." Vương Vô Kỵ cũng không hỏi nhiều, mỗi người đều có bí mật của riêng mình, nếu dò hỏi đến cùng thì chỉ khiến người khác không thoải mái thôi.

Lúc sau, hai người hàn huyên vài câu, Vương Vô Kỵ đang chuẩn bị rời đi.

"Chờ đã, sao có thể chỉ nói vài câu đã đi rồi, Ảo Ảnh Thân Pháp Công của Vương gia chúng ta là độc bộ thiên hạ, chưa bao giờ lưu truyền cho người ngoài, chuyện này nhất định phải tra xét cẩn thận Bỗng nhiên, có một người đi từ phía cửa tiểu khu vào đây. Người này là một trưởng lão khác phái ở trong Vương gia, tên là Vương Trường Lâm. Người này và Vương Vô Kỵ xưa nay luôn đối địch với nhau, cho nên thấy Vương Vô Kỵ muốn trực tiếp rời đi, hắn lập tức mở miệng trào phúng.

"Ngươi thân là gia chủ, lại chí đến đây nói miệng thế thôi?"

Vương Trường Lâm đi tới, hừ lạnh một tiếng.

"Vị lão gia này, vậy rốt cuộc thì ngươi có ý gì, ngươi muốn đến đây hỏi tội ta?"

Tô An Lâm nhìn chằm chằm hắn nói.

"Không có ý gì khác, trên người của ngươi có mang công pháp Vương gia chúng ta, ta phải mang nói trở về, hơn nữa phải cẩn thận dò hỏi ngươi, công pháp này ngươi đã lấy được từ chỗ nào"

Tô An Lâm cười nhạt:

"Vậy, nếu ta không muốn nói thì sao?"

"Vậy thật xin lỗi, ta sẽ khiến cho ngươi biết kết cục của kẻ không hiểu chuyện!"

"Các ngươi đối xử với anh hùng như thế hả?" Tô An Lâm nhíu mắt lại.

1064 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right