Chương 1366: Động Thủ
"Chỉ có ngươi là anh hùng thôi chắc, ở chỗ này có ai không phải là anh hùng đâu?"
Vương Trường Lâm không thèm cho Tô An Lâm một chút mặt mũi nào, hắn vung tay lên quát.
Tô An Lâm cười, nhìn về phía Vương Vô Kỵ.
Sắc mặt của Vương Vô Kỵ cũng không thể nói là đẹp, hành động này của Vương Trường Lâm rõ ràng không muốn nể mặt hắn, dù sao hắn mới là gia chủ của Vương gia, mà tên này lại bỏ qua hắn đến hỏi tội Tô An Lâm, chẳng phải là đang nói hắn làm việc vô dụng hay sao? "Vương Trường Lâm, ta đã nói rõ ràng, việc này kết thúc ở đây"
"Không được, ngươi thân là gia chủ lại không thèm quan tâm đến công pháp của Vương gia chúng, ngươi làm như vậy thì lấy gì mà lãnh đạo Vương gia đây?"
"Ngươi..."
"Thôi, còn không phải là muốn tìm lý do để đối phó ta hay sao?"
Tô An Lâm vặn vẹo cổ, phát ra tiếng răng rắc. Hắn hướng về phía Vương Trường Lâm ngoắc ngoắc ngón tay:
"Nếu đã như vậy, thì ngươi đến đây đi"
Vương Vô Kỵ vốn dĩ đã muốn ngăn cản, hắn biết thực lực của Vương Trường Lâm không thua kém gì bản thân mình. Nhưng, hắn đang muốn động thủ, lại nhớ lại ở trong giấc mơ, Tô An Lâm bày ra thực lực cao cường... Hắn nghĩ đến đây, cũng khẽ cười một tiếng.
Vương Trường Lâm nghi ngờ nhìn Tô An Lâm một cái. Nhưng hắn ta nghĩ lại, Tô An Lâm chỉ mới trẻ tuổi như vậy, có thể chơi xiếc gì?
Đương nhiên, một phần chủ yếu cũng là do hắn không nhìn kỹ quá trình chiến đấu của Tô An Lâm, cho rằng Tô An Lâm chỉ giải quyết một phần nhỏ chim đại bàng mà thôi, không đáng nhắc đến.
Vì thế, hắn bay thẳng đến trước mặt Tô An Lâm, quát:
"Tiểu tử, để xem xem ta xử lý ngươi thế nào!"
Hắn đã sắp bắt được Tô An Lâm.
Tô An Lâm nhíu mày lại, trở tay tát một cái thật mạnh lên mặt đối phương.
"Phanh!"
Vương Trường Lâm bị đánh bay ra ngoài, y phục trên người hắn vỡ nát.
"Ngươi...Sao ngươi có thể...Phốc!"
Hắn liên tiếp hộc máu tươi ra.
Những người đứng sau Vương Trường Lâm thấy cảnh tượng này đều ngây người ra, sau đó, tất cả họ trở nên phẫn nộ.
"Giết hắn"
"Đúng thế, nhất định phải hạ gục hắn.
Sắc mặt của tất cả họ trở nên giận dữ, xông về phía Tô An Lâm.
Chỉ là, Vương Trường Lâm đột nhiên duỗi tay ngăn cản họ lại:
"Đừng đến đây, để ta tự mình đối phó với hắn.
Vương Trường Lâm đột nhiên lấy ra một thanh đại đao màu đỏ rực như lửa.
"Ngươi có thể ép ta lấy Xích Diễm kiếm ra, cũng xem như không tồi"
"Ha, ngươi muốn thế nào?"
Tô An Lâm nhìn Xích Diễm kiếm trong tay Vương Trường Lâm, ở trong giấc mơ, hắn đã biết được thanh đại đao này là vũ khí cực phẩm của Vương gia, có chưa thuộc tính của lửa xích diễm, ngọn lửa này có thể đốt cháy hết toàn bộ sinh linh, hơn nữa nếu ngọn lửa này tiếp xúc với người hoặc đồ vật, chưa đốt thứ đó thành tro thì ngọn lửa sẽ không bị dập tắt. Đây là chỗ đáng sợ của Xích Diễm kiếm.
Xoát!
Ở trong giấc mơ, hắn đã từng thấy Vương Trường Lâm sử dụng thanh kiếm này, tuy rằng cảnh trong mơ khiến cho uy lực của thanh kiếm này yếu đi một chút, nhưng nó vẫn tạo thành phiền toái không nhỏ cho Tô An Lâm. Cũng may, cuối cùng Tô An Lâm đã tìm được biện pháp để khắc chế thanh kiếm này.
Nếu Vương Trường Lâm sử dụng thanh kiếm này, thì hắn phải vận dụng phân thân, dẫn dắt Xích Diễm kiếm dời hỏa lực đi, dưới tình huống không biết phân thân nào là thật, phân thân nào là giả, thì cho dù thanh kiếm này có lợi hại đến mấy hắn cũng có thể đối phó được.
Vương Trường Lâm trực tiếp ra tay, đâm thẳng kiếm tới chỗ Tô An Lâm.
Phụt!
Tô An Lâm bị trúng chiêu, vẻ mặt không thể tin tưởng như xuống ngực mình.
Vương Trường Lâm hơi sửng sốt, sau đó ra vẻ mừng rỡ như điên:
"Ha ha ha, ta còn tưởng rằng ngươi lợi hại đến mức nào, không ngờ chỉ có thể mà thôi.
Hắn cười to một trận, mới phát hiện khuôn mặt của Tô An Lâm không có biểu tình gì.
"Là ảo ảnh phân thân?"
Vương Trường Lâm sửng sốt.
"Phốc!"
Một thanh trường kiếm đâm xuyên qua trán Vương Trường Lâm.
Hắn đã chết...
Vương Trường Lâm bị Tô An Lâm chỉ bằng một nhát kiếm.
Đám người dòng chính đứng phía sau Vương Trường Lâm sợ ngây ra. Còn Vương Vô Kỵ thấy cảnh tượng này, đồng tử trong mắt hắn co rụt lại, ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Tô An Lâm. Chiêu thức này quả là giống y như đúc, ở trong giấc mơ của hắn, Tô An Lâm cũng đã vận dụng chiêu thức này.
Con trai của hắn, quả nhiên là do Tô An Lâm biến thành.
Vương Vô Kỵ buồn cười, hắn lắc đầu, quay người rời đi.
"Gia chủ.."
"Đây là chuyện riêng của Vương Trường Lâm, không có liên quan gì đến Vương gia chúng ta hết. Đi!"
Vương Vô Kỵ biết, tiếp theo đây đám người cùng chung một mạch với Vương Trường Lâm sẽ gặp xui xẻo, dù sao hắn cũng từng tận mắt chứng kiến thực lực của Tô An Lâm.
Quả nhiên, giống như tiên đoán của Vương Vô Kỵ, đám người thuộc phe Vương Trường Lâm cùng nhau xông lên tấn công Tô An Lâm. Tổng cộng có hơn năm mươi người, người trước ngã xuống, người sau tiến lên. Tô An Lâm hoàn toàn không cần tự mình động thủ, hắn trực tiếp triệu hồi ma binh ra. Mười vạn ma binh, mênh mông cuồn cuộn xuất hiện.
1036 chữ