Chương 1367: Khách Khí
"Giết!"
"Thế này là thế nào?"
"Đó là thứ gì, sao lại khủng bố như vậy được?"
"Ma, đây là yêu ma, ta đã từng đọc được trong mấy cuốn sách cổ, loại yêu ma này có thực lực rất đáng sợ"
"Hít hà...
Chỉ qua nháy mắt, đám người của Vương Trường Lâm đã bị tổn thất gần hết.
Đám vệ binh tuần tra và binh lính của quân đội muốn đến đây để xem xét, nhưng đã bị Vương Vô Kỵ khuyên trở về.
Vốn dĩ cũng có người muốn đến quan sát, Vương Vô Kỵ hừ lạnh một tiếng:
"Mười vạn con ma đầu, các ngươi muốn thì ra mà đối phó"
Nghe vậy, đám người kia ngượng ngùng không thôi, chỉ có thể rời đi.
Lúc sau, Tô An Lâm nói rõ tình huống với cha mẹ của nguyên thân, vì hắn không cần phải giấu giếm làm gì, rồi đưa cho họ một số tiền. Tiếp theo, Tô An Lâm đi tới tòa thị chính ở nơi này, nói chuyện với Vương Vô Kỵ và một ít lãnh đạo ở đó.
Tuy hắn có thể trực tiếp rời đi, nhưng đã làm việc thì phải có đầu có đuôi, cho nên hắn mới đến đây để nói chuyện rõ ràng.
Sau khi nói xong, đám người lãnh đạo đều cười hì hì với Tô An Lâm, rất có hòa khí. Dù sao Tô An Lâm cũng đã thể hiện năng lực của hắn ra rồi, mười vạn ma binh không phải chỉ là đùa giỡn, cho dù lúc trước có thú triều ập đến thì số lượng hung thú cũng không nhiều bằng ấy.
Nói chuyện xong, Tô An Lâm định rời khỏi nơi này. Nhưng vừa mới đi ra khỏi cửa tòa thị chính, Vương Vô Kỵ đã đi tới:
"Chờ một chút"
Tô An Lâm quay đầu lại nhìn, hắn hơi nhướng mày lên, cũng biết được Vương Vô Kỵ đến đây đại khái là vì chuyện nào đó.
"Vương tiên sinh"
"Khách khí khách khí, ta rất tò mò, trước kia ta đã từng mơ thấy một giấc mơ, trong đó ta còn thấy ngươi xuất hiện, tuy bề ngoài của ngươi không giống với người đó, nhưng...Rất giống"
"Vậy sao"
"Các ngươi có liên quan gì với nhau không?"
Nói xong, Vương Vô Kỵ nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Tô An Lâm, giống như là muốn có được đáp án từ trong mắt hắn.
Tô An Lâm nghĩ ngợi, hỏi ngược lại:
"Theo ngươi thì chúng ta có quan hệ gì?"
Vương Vô Kỵ cười:
"Ta nghĩ, ta đã biết được đáp án rồi"
Hắn xua tay, quay đầu rời đi.
"Gì vậy chứ?"
Ngược lại, Tô An Lâm bị hành động của hắn khiến cho không hiểu ra sao.
Vì hắn còn chưa nói cái gì, đối phương đã làm ra vẻ biết hết mọi chuyện rồi.
Xin hỏi ngươi biết cái gì?
"Đã đến lúc ta phải rời thế giới này rồi, điều ốc đồng phải ngươi có nguyện ý đi tới thế giới kia với ta không?"
Tô An Lâm hỏi tiểu tinh linh bên cạnh.
"Đồng ý, người khổng lồ, dù đi đến chỗ nào ngươi cũng sẽ chăm sóc ta mà phải không?"
Tô An Lâm sờ đầu Tiểu Ốc Đồng, gần đây, cứ mỗi lần tiểu ốc đồng mở ô vuông không gian ra thì trên người nó sẽ rơi xuống không gian căn nguyên. Sau khi hấp thụ không gian căn nguyên xong, Tô An Lâm kinh ngạc phát hiện bản thân mình đã học được không gian chi lực. Hiện tại cho dù hắn không sử dụng nhẫn không gian thì chỉ dựa vào ô vuông không gian cũng có thể tồn trữ được đồ vật. Đây là lợi ích của không gian căn nguyên.
"Người khổng lồ, đây là thế giới mà ngươi sinh sống sao, nơi này giống như là thế giới tiên hiệp trong phim truyện vậy"
Thấy một con yêu thú bay xẹt qua trên đỉnh đầu, trong mắt Tiểu Ốc Đồng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Bỗng nhiên, ở trong rừng cây xuất hiện ba con sói đói, dường như bọn chúng có thể nhận ra được khí thế cường đại trên người Tô An Lâm, đám sói đói này sửng sốt một chút, lập tức quay đầu chạy đi ngay.
Tô an lâm thấy mình không cần phải ra tay, hơi hơi mỉm cười nhìn.
"Thật là kỳ quái, tại sao hung thú ở thế giới các ngươi lại nhát gan như vậy?"
Ở trong ấn tượng của Tiểu Ốc Đồng, chẳng lẽ đám hung thủ này không nên vừa thấy người sẽ lao đến tấn công sao?
Tô lâm cũng hơi sửng sốt một chút, hắn dường như chưa bao giờ suy nghĩ đến loại chuyện như vậy.
"Nói thế nào nhỉ, quả đúng là như vậy, ở thế giới của chúng ta tuy rằng yêu thú cũng căm thù nhân loại, nhưng chúng không cuồng bạo, nếu chúng nó phát hiện có nguy hiểm thì sẽ chủ động thoát đi, bản chất là xu lợi tị hại"
"Mà ở thế giới của các ngươi, đám yêu thú dường như không được hiền lành như thế. Sau khi tạo thành thú triều, bọn chúng cũng dũng mãnh mà tập kích, dường như không hề sợ chết, có lẽ đám hung thú đó đã chịu ảnh hưởng gì rồi" Tô An Lâm cẩn thận nhớ lại, quả đúng là như thế. Lần thú triều đó tuy cuối cùng đám hung thú bị chết quá nhiều, cho nên những hung thú còn lại mới rút lui. Nhưng nếu xét tổng thể mà nói, đám hung thú đi tiên phong ở đầu đa số là một ít hung thú dũng mãnh không sợ chết. Hắn cảm giác được có lẽ bọn chúng đã chịu ảnh hưởng gì đó.
Nghĩ vậy, trong lòng Tô An Lâm run lên.
"Đúng thế, đang yên đang lành thì tại sao khung thú lại tập kích các ngươi chứ? Hơn nữa còn gây ra cả thú triều?"
Tô An Lâm bỗng nhiên nhìn về phía Tiểu Ốc Đồng.
1133 chữ