Chương 313: Gây Chuyện
Quả nhiên, Chu Dương Lệ căn bản không hề tin, nàng vung tay nói:
“Ngươi là người của Lý gia, tất nhiên sẽ đứng về phe họ.”
Sắc mặt Hứa lão tam khó coi, đang định phản bác thì Tô An Lâm giơ tay ra ngăn cản.
“Nói nhiều cũng vô ích thôi, người ta đã không muốn tin thì có nói nhiều đến mấy cũng vô dụng. Chu Dương Lệ tiểu thư đúng không, vậy ngươi nói xem là ai nói với ngươi những điều này?”
Tô An Lâm trầm giọng.
Chu Dương Lệ cười lạnh:
“Sao nào, ngươi muốn trả thù?”
“Ta sẽ không để mặc cho người ta vu vạ mình.”
“Ta cũng sẽ không bán đứng người khác.”
Tô An Lâm cười ha hả:
“Được, vậy ngươi tìm ta là muốn làm gì? Muốn đối phó với ta à? Chu gia ngươi còn có thực lực cỡ này ư?”
Hắn biết lần này trong quỷ vực, Chu Dương Kỳ dẫn theo không ít hộ vệ Chu gia từ cấp B trở lên đi cùng, tất cả đều đã chết sạch rồi.
Hiện tại Chu gia chỉ còn cái vỏ rỗng, chứ không có chiến lực cao cấp bảo hộ, căn bản chẳng có thực lực gì.
Chu Dương Lệ lạnh giọng nói:
“Ta muốn thách đấu ngươi!”
Tô An Lâm hoạt động nắm đấm:
“Thách đấu? Khỏi thách, ta sẽ đánh ngươi trước, để hỏi xem ai là người nói với ngươi như thế.”
Hắn vừa dứt lời đã lao đến trước mặt Chu Dương Lệ trong chớp mắt, hệt như một viên đạn pháo.
Chu Dương Lệ vừa cảm thấy hoa cả mắt thì Tô An Lâm đã đứng ở trước mặt nàng rồi.
“Ngươi...”
Nàng sởn cả tóc gáy, tiếng chuông báo động reo vang trong đầu.
Thực ra, lần này nàng tới đây đúng là để hỏi tội thật, nhưng không hề có ý định trực tiếp đối đầu với Tô An Lâm, bởi dù sao nơi này cũng còn rất nhiều người khác.
Hơn nữa, sau chuyến đi quỷ vực lần này, hiện tại Chu gia nàng đã gần như tổn thất hết chiến lực cao cấp, vốn cũng không muốn chọc vào Lý gia.
Mục đích của nàng là hẹn một cuộc chiến.
Vì người đứng sau nói, chỉ cần hẹn Tô An Lâm ra đánh một trận, lúc ấy hắn sẽ hỗ trợ giải quyết đối phương.
Chu gia nàng sẽ không chỉ nhận được rất nhiều lợi ích, mà còn có thể được đối phương che chở.
Đây mới là mục đích thực sự của nàng, còn chuyện hỏi tội gì đó chỉ là mượn cớ mà thôi.
Thế nhưng không ngờ Tô An Lâm lại không hề để tâm võ đức, cứ thế trực tiếp động thủ.
Nàng còn chưa kịp ra tay đã bị bàn tay to lớn của Tô An Lâm chụp trúng mặt.
“Òanh!”
Một nguồn lực mạnh mẽ ập tới, Chu Dương Lệ bị đè nghiến trên mặt đất.
Sau đó Tô An Lâm nắm lấy cổ nàng, nhấc lên bằng một tay.
Chu Dương Lệ chẳng khác nào con vịt chết, cổ mềm nhũn bị xách thẳng đứng, trong miệng tràn máu, răng rơi đầy đất.
“Tóm lại là ai nói với ngươi những chuyện đó, nói!”
“Ngươi...ngươi...”
Chu Dương Lệ há hốc miệng, sau đó cả người mềm oạt, hôn mê bất tỉnh.
“Yếu nhớt thế này mà cũng dám tìm ta gây sự?”
Tô An Lâm nhíu mày, hắn đánh giá cao thực lực của Chu Dương Lệ rồi.
Ai mà ngờ nữ tử kiêu ngạo như vậy mà thực lực còn không bằng gã đệ đệ Chu Dương Kỳ cơ chứ?
“Thế thì chờ ngươi tỉnh lại rồi hỏi tiếp.”
Hắn tiện tay ném Chu Dương Lệ cho thuộc hạ của nàng ở bên kia.
Đám thủ hạ của nàng cũng không có thực lực gì đáng kể, bị động tác vừa rồi của Tô An Lâm dọa vỡ mật nên không ai dám hó hé nửa lời.
“Còn nhìn cái gì nữa, mang chủ tử của các ngươi cút mau!”
Tô An Lâm quát lên.
Cả đám vội vội vàng vàng khiêng người rời đi.
“Tô sư phụ.”
Hứa lão tam tiến lại gần, thái độ càng thêm cung kính:
“Lần này coi như chúng ta hoàn toàn đắc tội với Chu gia rồi....”
“Ta biết, lần này chiến lực cao cấp của Chu gia đều chết trong quỷ vực hết rồi, còn sợ cái gì?”
Tô An Lâm liếc xéo hắn một cái.
“Cũng đúng, nhưng dù sao Chu gia vẫn là hộ giàu, tiền nhiều vô kể, lỡ như sau này họ cố ý cản trở thì cũng rất phiền toái.”
“Không phải lo mấy cái này, chuyện của ta và nàng còn chưa xong đâu. Ngươi không nghe thấy vừa rồi ta nói gì à, chờ nàng tỉnh lại, ta còn đi tìm nàng nữa.”
“Vâng.”
“Đi thôi, đi xem pháp khí trước đã.”
Ngay lúc hai người rời đi, trên tầng hai của một khách sạn cách đó không xa, có hai ánh mắt đang dõi sang bên này.
“Tên nhãi này thật kiêu ngạo.”
“Nhưng càng kiêu ngạo càng chứng tỏ, Thanh đồng môn đang ở trong tay hắn...”
......
Chợ buôn bán pháp khí ở huyện Hợp Thủy cũng rất lớn.
Có điều vụ việc quỷ vực thi đoàn gây náo loạn quá lớn, cho nên trong một đêm, pháp khí trên thị trường đã bị tranh nhau mua gần hết.
Hiện tại cho dù có ra giá cao cũng không mua được.
Tô An Lâm đi dạo vài vòng vẫn không mua được gì.
Mãi đến cuối cùng hắn nhờ vào Dương Thần Công mới mò được một miếng Bát quái lệnh trong chợ mua bán đồ cũ.
Không biết chủ sạp lấy món pháp khí này từ đâu ra mà dương khí bên trong chỉ còn hơn phân nửa, nhưng cũng có thể dùng tạm.
Có điều nó còn chưa có cấp bậc gì, lực công kích không cao lắm.
Về đến nhà, Tô An Lâm thu dọn đồ đạc xong xuôi.