Chương 314: Vậy Ta Đi Đây
“Tuệ Hồng, Lý công tử, Thi Dao tiểu thư, mấy ngày tới ta phải ra ngoài thành, nhờ các ngươi chăm nom muội muội giúp ta.”
Tô An Lâm dắt ngựa, chuẩn bị rời đi.
Hắn đã hỏi thăm rõ ràng, vị trí của thôn Thượng Dã ở ngay hạ lưu nơi này, cưỡi ngựa đi một ngày một đêm là đến.
“Ca, ngươi bớt quan tâm đến ta đi, ta cũng đã đạt tới Đoàn thể cấp hai rồi, có thể tự bảo vệ mình được rồi.”
Tô Ngọc Ngọc cười ngọt ngào, rất hiểu chuyện nói.
Trong khoảng thời gian này, Tô Ngọc Ngọc được ăn uống đầy đủ nên thực lực cũng tăng rất nhanh.
Đáng tiếc, thiên phú của nàng quá thấp, Tô An Lâm đoán chừng cùng lắm nàng cũng chỉ đạt tới Đoàn thể cấp ba, cấp bốn là cao nhất rồi.
Đại đa số võ giả đều như vậy, cảnh giới nhỏ thì còn có thể nhanh chóng vượt qua, nhưng càng về sau sẽ càng khó tiến bộ.
Tô An Lâm nở nụ cười, xoa đầu Tô Ngọc Ngọc rồi xoay người lên ngựa:
“Vậy ta đi đây.”
Không nán lại quá lâu, Tô An Lâm nhanh chóng rời đi.
Tuy nhiên tới gần tối, hắn lại để ngựa của mình ở một nơi hoang dã, buộc nó vào một thân cây, còn bản thân thì quay trở vào thành, đi về phía Chu gia.
Ban ngày hắn đã nói chờ Chu Dương Lệ tỉnh lại sẽ đến tìm nàng.
Hắn muốn biết rõ rốt cuộc là kẻ nào vu vạ cho hắn!
Hắn mới tới huyện Hợp Thủy chưa bao lâu, thế mà đã có người tới tìm hắn gây phiền toái rồi, hắn nhất định phải tìm hiểu cho rõ ràng.
Tại sao lại muốn ép hắn!!
…
Màn đêm buông xuống.
Trong nhà họ Chu ở huyện Hợp Thủy.
“Rầm!”
Một tiếng động lớn truyền ra, Chu Hòa Lâm - gia chủ Chu gia vỗ mạnh xuống bàn.
Rắc một tiếng, chiếc bàn gỗ rắn chắc lập tức chằng chịt vết nứt, sau đó vỡ vụn trong nháy mắt, rơi lả tả xuống mặt đất.
“Tô An Lâm thật là to gan.”
Chu Hòa Lâm nhìn Chu Dương Lệ trên giường bệnh, sắc mặt âm trầm sắp nhỏ ra nước.
Chuyện Chu Dương Lệ ra ngoài tìm Tô An Lâm gây sự, hắn biết.
Vốn dĩ hắn cũng cực lực phản đối, bởi vì hiện giờ Chu gia đang bấp bênh nghiêng ngả, không thể đắc tội với Lý gia nữa.
Nhưng sau đó hắn mới biết là có vị kia làm chỗ dựa, hơn nữa chỉ là đối phó với Tô An Lâm thôi. Giải quyết được Tô An Lâm là Chu gia họ sẽ nhận được biết bao lợi ích, vậy thì cớ sao không làm?
Chẳng qua không thể nào ngờ, con gái hắn chẳng những không hẹn được đối phương, mà còn bị người ta đánh cho ra nông nỗi này!
“Rặt một lũ ăn hại, tiểu thư bị người ta đánh ra nông nỗi này mà các ngươi không biết đường ra tay?”
Chu Hòa Lâm chỉ vào đám hộ vệ đi cùng Chu Dương Lệ ra ngoài, quát mắng.
Đám hộ vệ đúng là có miệng cũng không nói nên lời.
Họ đều chỉ là hộ vệ cấp C, nếu không vì hộ vệ cao cấp đều chết hết thì làm gì đến lượt họ đi theo Chu Dương Lệ.
Bảo họ đối đầu với loại thú dữ như Tô An Lâm thì họ biết đánh thế nào?
Trong đám hộ vệ này có một người là con trai của quản gia, quản gia đành cắn răng đỡ lời:
“Lão gia bớt giận, không ai ngờ được tên Tô An Lâm kia lại xảo trá đột nhiên xuất thủ như thế. Hơn nữa với tình huống lúc ấy, nếu cố tình động thủ mà bên kia người đông thế mạnh, bên mình chỉ càng chịu thiệt thêm, đến lúc đó chỉ sợ còn không đưa nổi tiểu thư về.”
Chu Hòa Lâm hít sâu một hơi, không nhìn đám hộ vệ kia nữa.
Thực ra hắn cũng biết lúc ấy tình huống phức tạp, nữ nhi nhà mình thực lực cũng thấp, căn bản không thể nào phản kích nổi.
Lúc đi hắn vốn đã muốn cho quản gia đi, nhưng bởi vì nữ nhi muốn nổi bật nên mới thành ra thế này.
“Cha...”
Đúng lúc này Chu Dương Lệ tỉnh lại, cất tiếng gọi.
“Đau…đau quá...”
Cảm nhận được cơn đau nóng rát trên mặt, cùng với cảm giác tê dại sau khi mất răng, Chu Dương Lệ khó chịu gần như muốn nhảy dựng lên.
Giờ khắc này, những ký ức lúc trước dần dần kéo tới, nàng đã nhớ ra tất cả mọi chuyện.
Mình bị Tô An Lâm đánh, Tô An Lâm không có võ đức, đánh lén mình.
Hắn còn ấn đầu nàng trên mặt đất di đi di lại tận ba lần.
Bây giờ da đầu nàng đau kinh khủng, cảm giác như tóc cũng bị bứt đi hết cả mảng rồi.
“Con gái, con thấy trong người thế nào?”
Chu Hòa Lâm vội bước qua.
“Ta...ta khó chịu, cha à, là Tô An Lâm, là hắn đánh ta, ta muốn báo thù, ta muốn nghiền hắn thành tro bụi!”
“Ừ, chắc chắn, chắc chắn ta sẽ cắt đứt hai chân hắn rồi giao cho ngươi.”
“Nghe nói hắn còn có một muội muội, ta muốn bắt cả nàng lại, ta muốn tra tấn nàng...Ta sẽ đập vỡ từng mảnh răng của nàng ta.”
Chu Dương Lệ điên cuồng gào thét, cơn căm phẫn trong lòng đã đạt tới đỉnh điểm.
Từ trước tới nay trong khắp huyện Hợp Thủy này, ngoại trừ một số nhân vật ít ỏi có hạn ra, thì đại đa số đều là nàng ức hiếp người khác.
Nam nữ chết trên tay nàng không tới hai trăm thì cũng phải trăm rưỡi, đã khi nào nàng bị bắt nạt thế này đâu?
“Rầm!”
Bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng va chạm kịch liệt.