Chương 315: Oắt Con Đừng Có Ngông Cuồng
Cửa lớn bị phá tung, chỉ thấy một người vóc dáng cường tráng đi vào.
“Ta cũng muốn xem xem, ngươi làm thế nào để tra tấn ta đây!”
Người vừa tới chính là Tô An Lâm.
Hắn cất giọng nhàn nhạt, liếc mắt nhìn Chu Dương Lệ trên giường.
Thấy Tô An Lâm đến, khuôn mặt Chu Dương Lệ gần như vặn vẹo.
“Là ngươi, ta phải giết ngươi.”
Chu Dương Lệ gầm thét.
“Thằng nhãi ranh được lắm, thế mà còn dám tới đây.”
Chu Hòa Lâm cũng căm tức nhìn Tô An Lâm.
Tô An Lâm bất chợt vươn hai tay ra, mỗi tay nắm đầu một hộ vệ.
Hai hộ vệ không hề có chút năng lực phản kháng nào, chỉ có thể mặc cho Tô An Lâm túm lấy, đau đớn không thôi, cũng chẳng thể nào động đậy.
“Phụp!”
Hắn bóp mạnh một cái, đầu của hai hộ vệ cứ thế bị bóp nổ tung, máu thịt cùng xương vụn rơi đầy đất, hai cỗ thi thể không đầu cũng đổ ập xuống theo.
Đám người trong phòng nhất loạt nhướng mày, thật tàn nhẫn!
“Ngươi đến một mình?”
Chu Hòa Lâm chứng kiến cảnh ấy nhưng vẫn rất bình tĩnh, lạnh lùng hỏi.
“Đối phó với các ngươi còn cần người khác nữa à?”
Tô An Lâm cười đáp.
Ngay sau đó, trên người hắn bùng lên một loại khí thế vô cùng cuồng mãnh.
Đám hộ vệ chung quanh còn chưa động thủ, Tô An Lâm đã di chuyển rồi.
Một tay hắn quét ngang qua, Thiên Thủ Quyền!
Bụp..bụp..bụp...
“A..a..a..a...”
Đám hộ vệ liên tiếp bị đánh bay ra ngoài, tử thương vô số.
“Oắt con, có ta ở đây, đừng có ngông cuồng!”
Chu Hòa Lâm giận dữ.
Tuy rằng chiến lực cao cấp của Chu gia hắn đã không còn, nhưng vẫn còn hắn ở đây.
Từ lâu thực lực của hắn đã ở Đoàn thể tầng tám, tuy rằng tuổi đã cao, khí huyết suy bại, nhưng hắn vẫn có lòng tin.
Ngạnh Khí Công của Chu gia hắn cũng không phải chỉ có hư danh.
“Òanh!”
Dường như khí huyết trong cơ thể Chu Hòa Lâm cũng đang gầm thét, cơ thể vốn đã vạm vỡ nhanh chóng phình lên, càng trở nên vạm vỡ hơn.
“Tô An Lâm, ngươi sẽ hối hận vì đã tới đây một mình!”
Ngạnh Khí Công của hắn bộc phát, bàn tay to dày mạnh mẽ chộp về phía đầu của Tô An Lâm.
“Ha ha...”
Tô An Lâm cười to, xem ra cũng là cao thủ luyện tay đây.
“Được, thế thì tỷ thí một trận xem ai mạnh hơn nào.”
Đối mặt với bàn tay to lớn kia, hắn không né cũng không tránh mà sải bước tới, siết chặt nắm đấm đấm mạnh về phía bàn tay Chu Hòa Lâm.
Òanh một tiếng, một sức mạnh khổng lồ đáng sợ lan ra.
Trong nháy mắt, mọi người trong phòng đều cảm thấy có luồng gió mạnh ập tới, dường như tất cả đều bị đè ép, người nào yếu còn phát hiện mình không thể nhúc nhích mảy may, khó chịu vô cùng.
Chu Hòa Lâm ở trung tâm lại càng tệ hơn, sau khi chịu một quyền này, tay hắn tức thì tê dại.
Tới khi phản ứng lại thì bàn tay đã rách toác thành hình cái kèn, xương cốt cùng cơ bắp nổ tung, thế mà tay hắn lại bị phế rồi.
Hắn lập tức trợn trừng mắt, vẻ mặt kinh hãi, mồ hôi lạnh ướt đẫm từ đầu đến chân.
“Bịch..bịch..bịch...”
Chu Hòa Lâm lui về phía sau với vẻ mặt đau đớn.
“Cũng chỉ có thế.”
Tô An Lâm siết chặt nắm đấm cười lạnh.
Đại Lực Thiết Cốt Công của hắn vốn mạnh hơn Ngạnh Khí Công của đối phương.
Hơn nữa Đại Lực Thiết Cốt Công đã ở cấp bậc Tông sư, uy năng bộc phát ra đâu chỉ đơn giản là 1+1.
“Kẻ nào dám ức hiếp Chu gia chúng ta đó, tưởng Chu gia ta hết người rồi hay sao?”
Bỗng nhiên bên ngoài có giọng nói say rượu vọng vào.
Chu Hạ, con trai út của Chu gia, mới 15 tuổi.
Nghe nói sau khi Chu Dương Kỳ chết, Chu Hạ rất vui mừng, bởi vì điều này có nghĩa rằng người đứng đầu sau này của Chu gia sẽ là hắn!
Nhân dịp vui này, hắn bèn rủ một đám bạn ra ngoài uống rượu, giờ vừa mới đi ra ngoài chè chén về đây.
Hắn say lướt khướt, mơ hồ nhìn thấy Tô An Lâm đánh nhau với phụ thân mình, nhất thời nổi giận:
“Lên cho ta, mau lên, giết tiểu tử đầu chó này, ta thưởng năm nghìn vàng!”
Đằng sau tên này còn có một đám bạn bè lộn nhộn.
Cả đám vừa nghe có năm nghìn vàng thưởng tiền thì hừng hực giống như được tiêm máu gà.
Một gã đàn ông trung niên không hề do dự, rút ngay đại đao nhắm thẳng đầu Tô An Lâm mà chém.
“Mấy tên nhãi nhép uống say rồi hả?”
Tô An Lâm nhíu mày, đám người này ai nấy đều sực nức mùi rượu, tuy rằng là hạng yếu rớt nhưng cũng rất phiền phức.
“Cút!”
Hắn tiến lên đập một phát gãy thanh đại đao, sau đó một tay chụp lấy đầu gã trung niên, bóp mạnh.
“Phụp!”
Nửa đầu lâu phía trên trực tiếp bị bóp nát, biến thành thi thể nửa đầu.
Cảnh tượng khủng bố ấy khiến cả đám người kinh hãi giật thót mình.
Thủ đoạn gì thế này?
“Tuy rằng có hơi phiền phức, nhưng vừa hay giúp ta gặt thêm được một đợt điểm kinh nghiệm.”
Trong mắt Tô An Lâm, lúc ở quỷ vực hắn giết một lượng lớn âm vật, điểm kinh nghiệm vốn đã tăng lên không ít.
“Kinh nghiệm: 5900/7000.”
Nói cách khác, chỉ cần hơn một ngàn giá điểm kinh nghiệm nữa là có thể thăng cấp rồi.
Hắn nở nụ cười tươi rói đáng sợ, thân thể to lớn lao vút vào trong sân.
“Thiên Thủ Quyền!”
Ầm ầm!
Vô số quyền phong được tung ra ngoài, phập phập phập...