Chương 316: Nàng Là Kẻ Thù
Một đám người nối nhau ngã như ngả rạ.
Chu Hạ trợn tròn mắt, sắc mặt hoảng sợ.
Loại quái vật gì thế này?
“Hạ nhi, đi mau!”
Chu Hòa Lâm ở phía sau hô lớn.
Chu gia chỉ còn lại một độc đinh là Chu Hạ thôi, nếu hắn chết thì Chu gia cũng tuyệt hậu!
Chu Hạ hoàn toàn tỉnh khỏi cơn say, quay đầu bỏ chạy.
“Thằng ngu, ta đã cho ngươi đi chưa?”
Tô An Lâm phát động Ngũ Cầm Thân Pháp Công, tóm gáy Chu Hạ kéo lại.
“Bụp!”
Chu Hạ bị ném mạnh xuống đất, người bị gấp thành hai nửa…
Chết thảm tại chỗ!
“Ta liều mạng với ngươi.”
Hai người phụ nữ đột nhiên xông tới, cả hai đều là thê thiếp của Chu Hòa Lâm.
Ầm ầm...
Tô An Lâm tiện tay tát một cái qua, sóng nhiệt dâng trào.
“Bụp bụp!”
Nửa người trên mềm mại của hai người phụ nữ cứ thế nổ tung, thịt vụn lả tả rơi xuống đất như hoa rụng ngày mưa.
Lúc này người Chu gia cũng tới ngày càng nhiều.
Nhìn thấy cảnh này, cả nhà đều gào khóc.
“Đại nương! Huhu...Ta liều mạng với ngươi.”
Một thiếu nữ xông về phía Tô An Lâm.
Phải công nhận thiếu nữ này có vài phần tư sắc, nhất là đôi chân dài kia, trước lồi sau vểnh.
Chỉ tiếc rằng...
Nàng là kẻ thù!
Mà trước giờ Tô An Lâm chưa bao giờ nương tay với kẻ thù cả.
Ầm!
Tô An Lâm dùng bàn tay to đập xuống, đầu của thiếu nữ bị đập thụt vào trong lồng ngực.
Thi thể của nàng phình to như mang thai, đi được vài bước cuối cùng ngã xuống đất.
“Yếu quá đi.”
Tô An Lâm nhìn vết máu trên tay, rồi lại nhìn sang phía đám người.
Không đợi nhóm người đông đảo cầu xin tha thứ, hắn đã xông thẳng vào hệt như xe ủi đất, từng tiếng nổ không ngừng truyền ra cùng với màn sương máu.
Trong nháy mắt, xác chết rải rác khắp nơi.
Chu Hòa Lâm lửa giận công tâm, cũng đã mất máu quá nhiều, thanh máu giảm xuống còn 3 điểm.
Hắn khụy xuống đất nhìn đống thi thể, sau đó ánh mắt khẽ dời đi, gắt gao nhìn chằm chằm Tô An Lâm:
“Tha cho, chúng ta....”
“Rất xin lỗi, muốn trách thì chỉ trách nữ nhi của ngươi thôi.”
Tô An Lâm đi tới, một cước đá bay người hắn.
“Òanh!”
Thi thể đập cái rầm vào vách tường, cả bức tường lập tức xuất hiện vết nứt.
Chu Dương Lệ trên giường đã ngây ngẩn cả người.
Đầu nàng sưng to như đầu lợn, mặt mũi sưng vù, miệng cũng vì mất răng mà nhăn nheo như ruột già lợn.
“Ngươi...ngươi không phải người....”
“Hôm nay ta đã nói là sẽ tới tìm ngươi để hỏi xem, là kẻ nào đã vu vạ cho ta, nói ta giết Chu Dương Kỳ?”
Tô An Lâm ngồi trên giường, bàn tay rộng lớn vuốt ve chăn bông tơ tằm, vỗ nhẹ vài cái:
“Đừng căng thẳng, nếu ngươi không nói, cùng lắm cũng chỉ bị ta đánh một trận thôi.”
Chu Dương Lệ:
“...”
“Đệ đệ ta...thật sự không phải do ngươi giết sao?”
“Ngươi nói xem?”
Giờ khắc này, dường nhu Chu Dương Lệ đã hiểu ra điều gì đó.
Nếu đệ đệ nàng thật sự do Tô An Lâm giết, thì trong tình cảnh này, Tô An Lâm không cần phải hỏi nàng mấy câu đó làm gì, cứ thẳng tay giết nàng là được.
“Ngươi đừng giấu diếm giúp người ta mà làm gì, kẻ đó nói với ngươi những chuyện này vốn cũng không có ý tốt đâu, hẳn là muốn lợi dụng Chu gia các ngươi để đối phó với ta thôi.”
Tô An Lâm bồi thêm.
“Lợi dụng chúng ta....”
Chu Dương Lệ ngộ ra, cười thảm thiết:
“Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi...”
“Nhưng mà cũng đã muộn. Ngươi nói cho ta, ta sẽ báo thù giúp ngươi.”
Tô An Lâm dụ dỗ.
“Được, người nói với ta là Liễu Nhan, con gái lớn của thành chủ đại nhân!”
“Bụp!”
Chu Dương Lệ vừa dứt lời, một quyền của Tô An Lâm lập tức nện vào mặt nàng, cái đầu nổ tung.
“Coi như cho ngươi chết một cách nhẹ nhõm, không cần cám ơn ta.”
Tô An Lâm thì thầm, sau đó lập tức nhíu mày.
“Liễu Nhan, rõ ràng ta và nàng không thù không oán, tại sao lại hại ta?”
Thành thật mà nói thì sau khi nghe thấy cái tên này, Tô An Lâm thật sự bất ngờ.
Lúc trước hắn suy đoán, có thể là Giang Phi - phản đồ của Lý gia đứng sau ném đá giấu tay.
Hai ngày nay, trong mục bạn bè của hắn, Giang Phi đã không còn trạng thái đang trị liệu nữa, mà hiển thị bằng hình đi bộ, rất có khả năng là đã trà trộn vào.
Nhưng không ngờ, kẻ ném đá giấu tay lại là Liễu Nhan.
“Nữ nhân này có mục đích gì đây?”
Tô An Lâm trầm tư suy nghĩ.
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy có lẽ là nguyên nhân xuất phát từ Thanh đồng môn mà mình đang giữ.
Nghĩ đến đây, hắn siết chặt nắm đấm, cảm thấy căng thẳng, lo lắng vô cùng.
Thực lực của phủ thành chủ không hề yếu như Chu gia.
Nếu Liễu Nhan đã xác định sẽ đối phó với hắn, thì cho dù cả hắn cộng thêm thực lực của Lý gia, e là cũng phải chịu áp lực rất lớn.
“Nhất định phải nhanh chóng nâng cao thực lực càng sớm càng tốt.”
Tô An Lâm nhìn thoáng qua điểm kinh nghiệm.
“Điểm kinh nghiệm: 6960/7000.”
Chỉ thiếu 40 điểm kinh nghiệm nữa là có thể thăng cấp rồi.
Hắn nhìn cách đó không xa có một nữ tử đang thoi thóp, hình như là con gái của Chu Hòa Lâm.
Nữ nhân này may mắn đấy, thế mà lại không chết.
Tô An Lâm đi qua:
“Sống mệt mỏi như vậy, chi bằng để ta cho ngươi ra đi dứt khoát, kiếp sau đầu thai nhớ cẩn thận vào.”
“Phụp!”
Hắn đâm một đao xuống, quả thật cho nữ nhân này ra đi dứt khoát.