Chương 317: Thăng Cấp Thành Công
“Nâng cấp thành công, cấp 10. Lượng máu +8.”
“Tên: Tô An Lâm. Cấp 10.”
“Thanh máu: 180/180+.”
“Điểm kinh nghiệm: 0/10000.”
“Điểm thuộc tính: 80 điểm.” (Mỗi 100 điểm kinh nghiệm có thể quy đổi thành 1 điểm thuộc tính.)
“Công pháp: Cuồng Đao Phi Trảm (Đại sư)”
“Công pháp: Đại Lực Thiết Cốt Công, Thiết Cốt (Tông sư)”
“Công pháp: Phượng Vũ Cửu Thiên Công (Đại sư)”
“Công pháp: Ngũ Cầm Thân Pháp Công (Đại sư)”
“Công pháp: Toái Y Chưởng (Đại sư)”
“Tâm pháp nội công: Dương Thần Công (Đại sư)”
“Công pháp: Thiên Thủ Quyền (Nhập môn)”
“Công pháp: Hộ Thể Cương Khí Kinh - Phần đầu (Viên mãn)”
“Công pháp: Thác Cốt Thủ (Nhập môn)”
...
Hiện tại điểm thuộc tính là 80 điểm.
Hắn không do dự, tăng điểm Hộ Thể Cương Khí Kinh thêm một chút.
Phần đầu của Cương Khí Kinh mỗi lần thăng cấp đều cần 15 điểm thuộc tính, cực kỳ đắt.
Nhưng hiện tại chỉ cần nâng điểm một lần nữa là đạt tới bậc Đại sư rồi.
Thêm điểm thành công!
“Hộ Thể Cương Khí Kinh - Phần đầu (Đại sư)”
Tiếp theo là nâng điểm cho Thiên Thủ Quyền.
Môn công pháp Thiên Thủ Quyền này dùng cũng rất tiện, vừa rồi nhiều người như vậy, nếu không nhờ Thiên Thủ Quyền uy lực mạnh mẽ thì sẽ không thể giải quyết nhiều người nhanh như vậy được.
Để nâng cấp Thiên Thủ Quyền một lần cũng cần không ít điểm thuộc tính.
Phải mất 7 điểm. Mà từ Viên mãn lên tới cấp bậc Đại sư phải tốn tận 14 điểm.
Hơi đắt một chút, nhưng hiện tại điểm thuộc tính đang nhiều nên cũng không sao.
Rất nhanh, Thiên Thủ Quyền đạt tới cấp Đại sư, tiêu hao 35 điểm thuộc tính.
Hiện tại, điểm thuộc tính chỉ còn lại 30 điểm.
Ngay lúc Tô An Lâm chuẩn bị rời đi thì trong khu rừng rậm cách Chu gia không xa, có hai cặp mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía này.
“m Trùng của ta cảm ứng thấy người bên kia đều chết hết rồi.”
Một nữ tử lạnh giọng nói.
“Chu gia đúng là vô tích sự.”
“Giang Phi, vậy ngươi làm được không?”
…
“Giang Phi, ngươi được không đấy?”
Nghe vậy, gương mặt u ám của Giang Phi lóe lên vẻ kiêu ngạo.
“Liễu Nhan tiểu thư, tuy Tô An Lâm là hộ vệ cấp giáp của Lý gia, nhưng lúc đầu ta cũng thế, hơn nữa được sự giúp đỡ của tiểu thư, thực lực của ta đã khác.”
“Vậy thì tốt, nhưng Tô An Lâm có chút kỳ lạ, trước khi hắn chưa dùng thanh đồng môn, không được ra tay với hắn, biết chưa?”
“Vâng, tiểu thư.”
“Nhớ kỹ!”
Trong bóng tối, Liễu Nhan vươn đầu ra:
“Mục tiêu của ta là thanh đồng môn, nếu ngươi không hoàn thành nhiệm vụ thì không cần về gặp ta nữa, âm trùng trong cơ thể sẽ gặm nhấm ngươi sạch sẽ.”
Trong lòng Giang Phi run lên, vội vàng cúi đầu thưa vâng.
“Tiểu tử kia sắp đi rồi, ngươi lợi dụng âm trùng của ta theo dõi hắn đi.”
“Vậy tiểu thư thì sao?”
“Ta? Haha, người sống ở Chu gia không ít đâu…”
“Vâng, ta lui xuống trước.”
Sau khi Tô An Lâm đi, trên dưới Chu gia, một vài người lẩn trốn lần lượt bước ra ngoài.
“Chết…chết hết rồi...”
Tất cả mọi người đều mờ mịt. Đột nhiên xung quanh truyền đến tiếng gió lạnh âm u.
“Vù..vù...”
“Haha...haha...”
“Hihihi...”
“Hihihi...”
“Tiếng gì vậy?”
Một vài nha hoàn nhìn xung quanh với vẻ khiếp sợ. Sau đó, bọn họ kinh hãi phát hiện, thi thể vốn đã chết đều sống lại.
“A...”
“A...”
Rất nhanh trong Chu gia truyền đến từng tiếng hét thảm. Một canh giờ sau, Liễu Nhan khoác lên người váy ngắn màu xanh, chân mang ba tấc kim liên, ngũ quan thanh tú, trang điểm lộng lẫy, yên tĩnh đứng trong đại viện Chu gia. Cảm nhận mùi vị của thi thể, nàng tham lam hít thở, ánh mắt gần như lóe sáng, nở nụ cười quỷ dị.
“Đây chính là cảm giác giết chóc, thoải mái quá...hihi...”
“Cha, ngươi nhìn thấy không? Ngươi còn nói ta không đi vào chính đạo, nhưng mà ta mạnh hơn ngươi, hihihi…giải quyết Tô An Lâm sẽ giải quyết mọi chuyện, hihihi…”
“Thanh đồng môn của ngươi cũng sẽ trở thành quỷ khí của ta, hihihi…”
“Hihihi…hihihi…”
Trong bóng đêm, gió lạnh thét gào. Cả Chu gia chìm vào bóng đêm, từ xa nhìn lại như một cái miệng lớn nuốt chửng mọi thứ.
“Trạng thái Giang Phi lúc này: Theo dõi ngươi.”
“Ừm, thì ra cái tên này có quan hệ với Liễu Nhan, nhưng tại sao vô duyên vô cớ Liễu Nhan lại muốn đối phó với nhà của Lý Thi Dao?”
“Còn có Hàn Hồng Nhi kia nữa, trông giống hệt Hàn Hồng, tên cũng chỉ khác một chữ, thoạt nhìn quan hệ giữa nàng và Lý Thi Nhu không tệ nhưng ta cứ luôn cảm thấy kỳ lạ.”
Cưỡi ngựa trên đường, Tô An Lâm thầm nghĩ trong lòng. Hội trà lương đình ngày đó, một công tử ca tên Lưu Bằng chính miệng nhắc nhở hắn, Hàn Hồng Nhi không ổn.
“Không ngờ bên trong huyện Hợp Thủy nhỏ bé lại có nhiều chuyện phức tạp như vậy.”
Tô An Lâm cảm thấy hơi đau đầu, ban đầu rõ ràng hắn chỉ muốn trải qua ngày tháng yên tĩnh, ai mà ngờ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.
“Bỏ đi, giải quyết từng kẻ địch rồi sẽ có ngày tra ra manh mối chân tướng.”
Hắn định giải quyết trùng theo đuôi trước. Nhưng sau khi đi rồi lại nghỉ một đoạn đường, Giang Phi Hồng sau lưng không hề bước đến. Thậm chí ban nãy hắn giả vờ thiếp đi, tên kia cũng không qua đây. Giờ hắn lại không thể trực tiếp tấn công qua đó được, lỡ như rút dây động rừng để người chạy mất, thế thì phải làm sao đây?
“Giở trò gì vậy?”