Chương 319: Trùng Hợp
“Là ai?”
Bất ngờ là ngoài cửa lại có hai hộ vệ đứng canh. Vừa thấy Tô An Lâm đã rút đao phẫn nộ nhìn qua. Tô An Lâm xuống ngựa, thản nhiên nói:
“Là người! Đến tránh mưa!”
Hai hộ vệ vốn muốn mắng vài câu, nhưng Tô An Lâm xuống ngựa, nhìn thân hình cường tráng của hắn bèn nghẹn lời vào trong.
“Cái đó…ta phải bẩm báo với chủ tử bên trong.”
Hộ vệ cao ráo lên tiếng. Tô An Lâm cau mày:
“Nơi này là ngôi miếu rách nát không có chủ, cần gì bẩm báo? Các ngươi có thể vào, ta không thể sao?”
Lúc nói chuyện, bên trong truyền ra tiếng cười nũng nịu của nữ tử.
“Hihihi…công tử, đáng ghét…”
“y da, công tử, đừng mà đừng mà, a ~~”
Sắc mặt Tô An Lâm quái lạ, có điều vẫn bước vào.
“Ơ…vị đại ca này…”
Hai hộ vệ muốn ngăn cản, bị Tô An Lâm thẳng thừng đẩy ra
“Tránh ra, không phải nhà các ngươi, dựa vào đâu không cho lão tử vào trú mưa?”
Sau khi đẩy hai hộ vệ, hắn nhanh chóng bước vào. Trong ngôi miếu rách nát này, mặt đất được quét dọn rất sạch sẽ. Khoảng trống ở giữa bày một chiếc bàn lớn, trên đó có rất nhiều món ngon rượu thơm. Tô An Lâm lập tức trợn to mắt, hay lắm, đến đây nghỉ mát à? Có không ít người đang vây quanh ăn uống, Tô An Lâm chú ý có ba công tử ca, còn lại đều lại một vài nữ tử, thế mà lại có bảy tám cô. Xung quanh cửa sổ và cửa lớn, có một nhóm hộ vệ đang đứng. Thấy Tô An Lâm xông vào, bọn họ hơi biến sắc, vội vàng bao vây
“Mợ nó ngươi là ai, có biết ta là ai không, không chào hỏi tiếng nào đã xông vào?”
Một nam tử ở giữa với khuôn mặt trắng nõn, cực kỳ khó chịu lớn tiếng chửi bới. Mắng chửi cũng thôi đi, có thể là muốn nổi bật trước mặt nhiều mỹ nhân như vậy, hắn không nói hai lời đứng dậy, say khướt đi đến trước mặt Tô An Lâm.
“Ta nói cho ngươi biết, tiểu tử ngươi, có biết ca ca ta là ai không, mẹ nó ta…”
Hắn còn chưa nói xong, Tô An Lâm đã tát một bạt tai.
“Bốp!”
Âm thanh giòn giã vang lên, nam tử trắng nõn lập tức bị đánh bay ra ngoài.
“Rầm!”
Nam tử ngã trên một đống đá vụn, dáng vẻ chật vật. Chớp mắt, người xung quanh tỉnh rượu hơn mấy phần. Giọng điệu Tô An Lâm lạnh lẽo:
“Ta mặc kệ các ngươi là ai, đừng phiền ta.”
“Ngươi ngươi...”
Nam tử bị đánh còn muốn mắng chửi nhưng lúc này, một nam tử ở cửa sau bước vào, cực kỳ kinh ngạc gọi:
“Tô huynh đệ.”
“Hửm?”
Tô An Lâm nhìn qua, phát hiện là người quen, Lưu Bằng. Hội trà hôm đó còn nói muốn mời mọi người đến Thiên Hương lâu. Sau này âm thầm nhắc nhở hắn, nữ nhân mập Hàn Hồng Nhi kia có vấn đề.
“Lưu công tử, trùng hợp quá.”
Tô An Lâm mỉm cười gật đầu.
“Mấy người các ngươi, thành sự thì ít thất bại có thừa, mau xin lỗi Tô huynh đệ của ta.”
Lưu Bằng quát, ba nam tử kia hình như rất sợ Lưu Bằng, ngay cả nam tử trắng nõn bị đánh cũng vội vàng đi đến trước mặt Tô An Lâm xin lỗi. Tô An Lâm không để ý xua tay:
“Sau này bất kể gặp ai, thái độ cũng nên đàng hoàng một chút, có vài người bên ngoài không dễ nói chuyện như ta đâu.”
“Vâng vâng vâng…”
“Mấy người các ngươi ngồi qua một bên.”
Lưu Bằng cau mày. Chờ bọn họ đi xong, Tô An Lâm được Lưu Bằng mời ngồi trên ghế đá, nhận ly trà Lưu Bằng đưa qua.
“Sao Tô huynh đệ lại đột ngột xuất hiện ở đây thế, còn đi một mình nữa?”
Lưu Bằng hỏi.
“Ra ngoài làm chút chuyện, nói ra thì dài lắm, ngược lại là ngươi, mấy người kia hình như là tộc nhân của ngươi?”
Tô An Lâm hỏi, Lưu Bằng gật đầu:
“Tô đại ca sáng suốt, mấy tên kia là đệ đệ trong tộc ta, hầy, chẳng phải trong thành có quỷ vực sao, cha nương ta lo lắng có chuyện nên bảo mấy người bọn ta rời đi trước.”
“Ừm, các ngươi chuẩn bị đi đâu?”
“Về quê tránh một lúc, hầy, thế đạo sau này xem ra càng lúc càng khó khăn.”
Lưu Bằng không khỏi nhớ lại những ngày tháng vui vẻ khi trước. Giờ thì hay rồi, mấy chỗ vui chơi giải trí đóng cửa hết, các cô nương chạy được thì chạy, trốn được thì trốn, còn lại đều về quê gả cho người ta. Cũng không biết người thành thật nào được hưởng lợi. Việc làm ăn của Lưu gia bọn họ tất nhiên cũng bị ảnh hưởng lớn, khiến bọn họ phải bỏ chạy. Điều kiện dưới quê kham khổ, sau này không biết khi nào mới được về thành. Tô An Lâm liếc thấy vài nữ tử trong góc, cười lạnh:
“Ta thấy các ngươi cũng thảnh thơi lắm, đã bỏ chạy rồi còn mang theo nhiều nữ tử như vậy.”
Lưu Bằng xấu hổ:
“Mấy tộc đệ của ta trời sinh thích chơi bời, hơn nữa mấy nữ tử này cũng là người đáng thương, chúng ta chăm sóc một chút...”
“Thèm muốn cơ thể thì bảo là thèm muốn cơ thể, nói đàng hoàng như thế làm gì?”
“Ơ, chúng ta đều là người đọc sách.”
“Người đọc sách thì càng phải thành thật, làm đến nơi đến chốn.”
“Tô đại ca nói đúng.”
Tô An Lâm uống trà, chuẩn bị cởi quần áo. Vừa nãy trời mưa làm ướt hết y phục. Sau khi cởi quần áo, từng món đồ được hắn bày bên cạnh, thịt khô, túi nước, binh khí, cung nỏ còn có một cái hồ lô nhỏ. Bên trong đựng vài đan dược trị thương, lo trước khỏi họa. Cuối cùng hắn lấy thanh đồng môn ra. Bây giờ thanh đồng môn chỉ lớn cỡ bàn tay, khoảnh khắc lấy ra hắn đã dùng miếng vải đen che lại, không ai chú ý đến. Nhưng chính vào lúc này, trong rừng rậm phía xa, Giang Phi đột nhiên mở mắt. âm trùng hắn khống chế cảm nhận được hơi thở thanh đồng môn.