Chương 320: Đi Ra Ngoài

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 704 lượt đọc

Chương 320: Đi Ra Ngoài

“Haha, âm trùng Liễu Nhan tiểu thư cho ta thật kỳ diệu, ngửi hơi thở đã có thể theo sát!”

“Thanh đồng môn, cuối cùng phát hiện nó rồi.”

Hắn đứng dậy, dò đường, đuổi đến miếu rách kia.

“Tô An Lâm, lần trước ngươi phá hoại đại kế của ta, hôm nay là ngày chết của ngươi!”

“Đại ca, ta ra ngoài đi tiểu.”

Trong miếu, nam tử trắng nõn bị Tô An Lâm đánh khi trước kéo một nữ hài dáng vẻ xinh xắn, thấp giọng nói. Lúc này bên ngoài mưa cũng nhỏ hơn. Lưu Bằng nhìn màn mưa ngoài kia, cau mày nói:

“Lưu An, ngươi ra ngoài đi tiểu, kéo nữ hài tử làm gì?”

“Ca, chẳng phải là đi cùng ta sao.”

Giọng điệu Lưu An mờ ám, vừa nghe Tô An Lâm đã biết hắn muốn ra ngoài làm gì. Ha, đầu năm nay, đám công tử quần là áo lượt này thật sự rất biết chơi. Nghe nói đám con cháu nhà giàu nghiện chơi đùa nữ tử, còn thích chơi long dương. Có phải đám người này ăn no quá rồi không? Lưu Bằng hừ một tiếng:

“Nhanh trở về đấy.”

“Được…được rồi đại ca.”

Lưu An nói đoạn, kéo nữ hài tử bước ra ngoài.

“Ca, chúng ta cũng ra ngoài đi tiểu.”

Lại một nam tử thấp bé cười hì hì nói.

“Ta cũng ra ngoài.”

Giỏi lắm, hai đệ đệ còn lại cũng ra ngoài. Hơn nữa bọn hắn cũng kéo một nữ hài, sắc mặt mờ ám.

“Nhanh cho ta, thật phiền phức.”

Lưu Bằng bất lực lắc đầu. Có lúc hắn cũng đau đầu với mấy đệ đệ này của mình. Nhưng dù sao hắn cũng là trưởng tử, nếu đánh mắng quá dữ, nói không chừng sẽ bị nhị nương tam nương nói xấu sau lưng, bảo hắn ỷ lớn hiếp nhỏ!

“Phù cuối cùng đã ra ngoài rồi, Tô An Lâm ban nãy thật sự quá hung dữ.”

Trong khu rừng nhỏ, nam tử thấp bé cười nói. Hắn ôm nữ tử nhỏ nhắn xinh xắn, tay bắt đầu vuốt ve không an phận.

Nghe vậy, Lưu An bên cạnh híp mắt lại. Hắn xoa gương mặt đau đớn nóng rát, sự cung kính với Lưu Bằng ban nãy hoàn toàn biến mất.

“Nếu không phải Lưu Bằng cản ta, chắc chắn ta sẽ cho tiểu tử kia đẹp mặt, mẹ nó dám tát ta, cho dù là Lưu Bằng cũng không dám đối xử với ta như vậy!”

Hắn là lão nhị Lưu gia, tuy thân phận thấp hơn một chút so với lão đại Lưu Bằng, nhưng bây giờ trong nhà nương hắn là đại phu nhân!”

Mẫu thân của Lưu Bằng đã mất sớm, cho nên địa vị của hắn không tầm thường.

“Nhị ca, bỏ đi, ta thấy Tô An Lâm không đơn giản.”

“Đúng vậy, thoạt nhìn có vẻ đánh được lắm.”

“Vui vẻ quan trọng, vui vẻ quan trọng hơn. Đừng quên chúng ta ra ngoài làm gì.”

Bấy giờ Lưu An mới nở nụ cười. Ba người họ ban nãy uống chút rượu, cả người khô nóng. Mấy nữ tử này xinh xắn đáng yêu như thế, họ kéo ra ngoài định ở nơi hoang dã...đánh dã chiến. Lớn như thế còn chưa từng chơi trò này.

“Hahaha, vậy qua kia thôi.”

Lưu An mỉm cười, ba người tự mình lôi kéo ba nữ tử, vẻ mặt ba nữ tử xấu hổ, sao không biết họ có ý gì được?

“Ôi chao, hư quá.”

“Sao có thể như vậy chứ?”

“Đừng mà, hư quá đi...”

Giữa lúc lôi kéo, khóe mắt Lưu An liếc nhìn, chú ý trong rừng đột nhiên có một nữ tử xuất hiện.

“Đẹp quá…”

Chỉ thấy nữ tử trong rừng ăn mặc mỏng manh, thoắt ẩn thoắt hiện. Mái tóc đen buộc dải lụa màu phất phơ trong làn mưa, mắt đẹp nàng nhìn lại, cong cong như vầng trăng, xinh đẹp đáng yêu.

“Đẹp quá…”

Lưu An kích động, hắn xin thề hắn đã từng gặp vô số mỹ nữ, nhưng trước giờ chưa từng động lòng với nữ tử nào. Lần này hắn động lòng rồi.

“Ca yêu rồi…”

Lưu An thẳng thừng đẩy nữ tử trong lòng ra, thấp giọng nói:

“Các đệ đệ, trước mặt có một mỹ nhân, hình như bị lạc đường.”

Hắn thấy nữ tử kia hẳn cũng đến để tránh mưa.

“Ca, mỹ nhân gì?”

“Đúng vậy, đúng vậy, ngươi nhìn thấy gì hả?”

Nghe thấy có mỹ nhân, ánh mắt của hai đệ đệ như đèn pha, chớp mắt lóe sáng. Đáng tiếc họ nhìn theo hướng của Lưu An chỉ một lúc lâu vẫn không thấy gì.

“Ta thấy rồi, ta qua đó trước, đi rồi về ngay.”

Rất nhanh đã trông thấy bóng lưng nữ tử. Đẹp, quá đẹp, bóng lưng lộ ra một phần bờ vai, như ẩn như hiện. Mái tóc đen thẳng như thác đổ.

“Oa, ca, nơi này sao lại có nữ tử xinh đẹp như vậy?”

“Đúng đó, đẹp quá, mẹ nó chứ, nếu có thể cho ta...”

“Quy tắc cũ, nhị ca trước!”

Lưu An cười:

“Các ngươi đấy, đừng ồn, nếu dọa cô nương nhà người ta, ta sẽ không tha cho các ngươi.”

Nói đoạn, Lưu An cẩn thận bước qua. Có điều vừa đi ra, dường như nữ tử trước mặt phát giác, nhẹ nhàng che mặt, xấu hổ lại đi về trước.

“Tiểu nương tử rất hiểu cách lạt mềm buộc chặt.”

Lưu An thoáng vui vẻ, hắn đoán chắc chắn tiểu nương tử này đã chú ý đến họ. Hơn nữa tiểu nương tử nhất định cũng là người rất biết cách chơi, nhìn ra ba huynh đệ họ là người nhà giàu, cho nên chơi trò lạt mềm buộc chặt.

“Nếu là như vậy...”

Tô An Lâm nói với hai huynh đệ:

“Các ngươi chia ra trái phải, ngăn nử tử này lại.”

“Được, nhị ca.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right