Chương 321: Như Ta Thì Sao?

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,060 lượt đọc

Chương 321: Như Ta Thì Sao?

Hai huynh đệ xoa tay, rất muốn xem thử nữ tử xinh đẹp này có dáng vẻ thế nào. Chắc chắn đẹp như thiên tiên nhỉ? Ba người vứt mấy nữ tử đi cùng lại, bước vào trong rừng. Giờ phút này, gương mặt họ đều nở nụ cười si mê. Chỉ là chưa đi được bao xa, Lưu An là người đầu tiên phát hiện điều bất ổn.

“Chúng ta cũng đâu có đi bao lâu, sao cây cối ở đây lại trở nên rậm rạp như vậy?”

Khu rừng trước mặt, chằng chịt như mạnh nhện, tia sáng ảm đạm, cây khô lá úa dưới đất tỏa ra mùi hôi thối như bùn nhão. Lúc họ dự định trở về rồi tìm sau, Lưu An bỗng nhiên chú ý dưới một tán cây cách đó không xa, tiểu nương tử đang dựa vào gốc cây, đưa lưng về phía hắn.

“Công tử, tại sao ngươi lại đuổi theo nô gia, nô gia sợ lắm.”

Nữ nhân mềm mại nói, âm thanh hơi mỏng manh, Lưu An cười nhẹ:

“Nương tử, ngươi đừng sợ, ta là nhị công tử Lưu gia huyện Hợp Thủy, ta là người tốt, ngươi đi theo ta, chỗ này núi rừng hoang vắng có rất nhiều quái vật đấy.”

“A, quái vật, khủng khiếp quá đi?”

“Haha, đừng sợ, có ta ở đây.”

Lưu An từng bước đến gần nữ tử, lúc này nữ tử không hề đi xa nữa.

“Công tử, nói như vậy ngươi rất lợi hại, không sợ đám tà ma kia rồi.”

“Tất nhiên.”

Lưu An duỗi tay, chạm đến bờ vai trơn mịn của nữ tử.

“Thế...như ta thì sao?”

Nữ tử quay đầu, đôi mắt và cái miệng là ba cái động lớn đen ngòm, xung quanh chảy máu đỏ thẫm.

“A...”

Lưu An giật mình hoảng sợ, đầu óc như chết máy. Ngay sau đó, nữ tử há miệng, bóng tối bao phủ Lưu An.

“Tô đại ca, thật không dám giấu, hôm đó ta nói với ngươi chuyện của Hàn Hồng Nhi, không phải chuyện vô căn cứ.”

Trong ngôi miếu rách nát, vừa nãy Tô An Lâm lại nhắc đến chuyện Hàn Hồng Nhi, dù sao cũng đã mở lời, Lưu Bằng dứt khoát nói hết. Dù sao cũng không còn ở huyện Hợp Thủy nữa. Tô An Lâm hỏi:

“Có thể nói cụ thể hơn một chút không, Hàn Hồng Nhi đã làm chuyện gì mà ngươi cảm thấy nàng cố ý nhắm vào Lý Thi Nhu? Ta thấy nàng đối xử với Lý Thi Nhu rất tốt.”

“Trước đây ta cũng nghĩ như vậy, nhưng khoảng thời gian gần đây, biểu hiện của Hàn Hồng Nhi có chút khiến người ta nhìn không thấu, cảm thấy...rất giả dối.”

Đang nói chuyện, bên ngoài có ba nữ tử mỉm cười yêu kiều bước vào. Lưu Bằng nhìn qua, phát hiện không thấy ba đệ đệ, cau mày:

“Nhóm Lưu An đâu?”

“Các công tử nói muốn ở ngoài chơi một lúc, ngắm cảnh.”

Một nữ tử mặt trái xoan, mắt hoa đào, vô cùng xinh đẹp nói.

“Ba đệ đệ của ta thật ham chơi.”

Lưu Bằng bất lực lắc đầu, lúc này Tô An Lâm đã cởi áo ngoài, lộ ra nửa thân trên cường tráng. Trong tay hắn cầm một miếng vải đen, bên trong là thanh đồng môn. Đột nhiên hắn chú ý bề mặt lớp vải đen trong tay, có một con trùng nhỏ màu đen đang dừng ở đó. Nơi núi rừng hoang dã nhiều trùng cũng rất bình thường. Nhưng con trùng nhỏ này lại khiến hắn thấy lạ, dường như đã gặp ở đâu rồi. Nhìn kỹ hơn, hắn phản ứng lại, mẹ nó đây chẳng phải là âm trùng mà thánh nữ âm tông Tào Dĩnh đã phóng thích ra lúc ở trấn Hoàng Kê sao. Lúc đó nàng dựa vào âm trùng này để điều tra bản đồ da người mộ hồ tiên. Giờ phút này, Tô An Lâm trở nên cảnh giác.

“Xem ra Giang Phi dựa vào thứ này để theo dõi ta, hắn là người của âm tông? Hay Liễu Nhan là thánh nữ âm tông?”

“Lưu công tử, ngươi nhận xét thế nào về nữ tử Liễu Nhan này?”

Tô An Lâm nói đoạn đập vải đen xuống đất rồi đạp lên đó.

“Bép!”

Âm trùng bị đạp chết.

“Nữ nhi thành chủ Liễu Nhan, nữ tử này...nhìn không thấu, nhìn không thấu.”

Lưu Bằng lắc đầu.

“Quan hệ giữa nàng và thành chủ thế nào?”

“Rất tốt, dù sao cũng là đại nữ nhi của thành chủ đại nhân, từ nhỏ đã được xem trọng, mấy năm nay được Liễu Dã đại nhân đưa ra ngoài học tập, vài năm gần đây mới trở về, ta chưa từng thấy nàng ra tay nhưng nghe nói nữ tử đó rất mạnh.”

“Còn có lời đồn nói thực lực của Liễu Dã đại nhân không bằng nàng.”

Lưu Bằng nói đến đây, mỉm cười, hiển nhiên không tin chuyện đó. Tô An Lâm suy nghĩ, Liễu Nhan này quả nhiên không đơn giản. Trên thực tế, lúc trước sau khi giết người ở Chu gia, biết hung thủ phía sau là Liễu Nhan, hắn cũng cân nhắc sẽ đưa muội muội đi cùng. Nhưng thông qua cột bạn tốt, sau khi biết Giang Phi mất tích, hắn cảm thấy không cần phải đưa muội muội đi. Rất đơn giản, mục tiêu của đối phương là hắn, nếu kẻ địch đã theo dõi hắn thì sẽ không đối phó với Lý gia. Hơn nữa dù sao Lý gia cũng là thế lực khổng lồ ở huyện Hợp Thủy. Liễu Nhan muốn huy động đông người đối phó Lý gia cũng không dễ như vậy. Theo hắn biết, Lý gia từng có ba cao thủ, Giang Phi là yếu nhất, đã phản bội bỏ trốn. Kế đến là Triệu Minh, nhưng người mạnh nhất Lý gia vẫn luôn tọa trấn trong nội viện Lý gia, trước giờ không rời khỏi đó. Hắn ở Lý gia lâu như vậy, cũng chưa từng gặp người kia nhưng nghe nói thực lực là cao thủ nội khí. Chính vì vậy hắn mới yên tâm để muội muội lại nhờ Lý gia chăm sóc. Có vị cao thủ kia ở đó, chắc chắn Lý Nhan không dám dễ dàng manh động. Dù sao mục tiêu của nàng là hắn, Tô An Lâm!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right