Chương 326: Võ Giả Đối Phó Tà Ma
Nơi này không có người đó...Câu này khiến Tô An Lâm ngơ ngác.
“Huynh đài, không đùa đấy chứ, chỗ này là thôn Thượng Dã phải không?”
Tô An Lâm hỏi.
“Nơi này quả thật là thôn Thượng Dã, nhưng trước giờ chưa từng nghe nói có ai tên Vương Tồn Thủy.”
Nam tử trung niên nghiêm túc đáp, không giống như giả vờ. Hơn nữa đối phương cũng không cần thiết nói dối, hắn đâu phải đến để báo thù, tìm người thôi mà. Tô An Lâm cau mày, theo lý mà nói với năng lực của Liễu Dã, hắn không thể nhầm được. Vậy thì chỉ có một khả năng, Vương Tồn Thủy đã mai danh ẩn tính ở chỗ này. Dù sao Liễu Dã từng nói sư đệ của hắn tính tình kỳ quái, có lẽ là do mục đích nào đó, thật sự đã che giấu tên tuổi.
“Tiểu huynh đệ, ngươi tìm nhầm chỗ rồi phải không?”
Nam tử trung niên lại lên tiếng.
“Vị đại ca này, sắc trời đã tối, tiểu đệ muốn ở nhờ nơi này, ta có thể trả ngân lượng.”
Nếu đã không có người, đành phải lùi bước nhờ việc khác, bây giờ ở lại trước rồi tính sau. Xem thử nơi này có quái nhân hay không, quái nhân kia có thể là Vương Tồn Thủy.
“Ở lại đây à.”
Nam tử trung niên do dự:
“Không phải không cho ngươi ở, lúc vào thôn hẳn ngươi cũng nhìn thấy, trên bia đá viết nơi này có quỷ.”
Tô An Lâm đáp:
“Nhìn thấy rồi, nhưng tiểu đệ rất tò mò, tại sao các ngươi không sợ?”
Một người trẻ tuổi cạo đầu trọc xen miệng nói:
“Không thấy chúng ta đang tuần tra sao?”
“Tuần tra…”
Nam tử trung niên giải thích:
“Đúng vậy, bởi vì thôn chúng ta có quỷ nên lúc nào cũng phải có người tuần tra, đề phòng bất trắc, còn về việc chúng ta không sợ…haha, sợ thì có ích gì? Quen rồi, hơn nữa mỗi một người trong thôn bọn ta đều học một ít cách phòng thân.”
Lời họ nói đã làm mới nhận thức của Tô An Lâm. Cả thôn này vậy mà đều học cách phòng thân.
“Đại ca, trên thực tế ta là võ giả, cũng không sợ quỷ, bây giờ trời tối rồi, ta cũng không có chỗ đi đành phải ở lại đây.”
Tô An Lâm trịnh trọng nói.
“Võ giả cũng đâu thể đối phó tà ma? Nhưng nếu ngươi nhất định muốn ở lại đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, theo ta đi, ta đưa ngươi vào gặp trưởng thôn.”
“Làm phiền rồi.”
Tô An Lâm thở phào nhẹ nhõm. Dù nơi này hơi quái lạ nhưng dân làng vẫn khá tốt, không làm khó hắn. Sau khi trò chuyện, Tô An Lâm biết nam tử trung niên tên Vu Phi. Hắn không phải võ giả, thực tế trong thôn không hề có võ giả, nhưng người nơi này đều học một vài chiêu thức của thuật khống khí. Nghe nói thuật pháp này có thể dẫn dắt hơi thở, đối phó tà ma.
“Quỷ gió ban nãy ngươi gặp rất thích hút dương khí của con người, bò lên người chúng ta mà thần không biết quỷ không hay.”
Vu Phi vừa dẫn đường vừa giải thích, Tô An Lâm tò mò:
“Trước đây ta cũng từng gặp quỷ gió, có điều hung hăng hơn con này rất nhiều.”
“Quỷ gió hung hăng? Ngươi gặp ở đâu?”
“Một ngôi mộ cổ.”
Tô An Lâm hình dung tình huống khi đó. Vu Phi ngạc nhiên nói:
“Thì ra là mộ cổ, thế thì không giống nhau rồi, mộ cổ nằm dưới lòng đất quá lâu, tà ma tiếp nhận âm khí dưới đất sẽ trở nên tàn bạo và mạnh mẽ hơn.”
Tô An Lâm gật đầu, hắn phát hiện mình hiểu biết về tà ma của thế giới này quá ít. Trong khu rừng trước mặt, lá cây của một tán cây bỗng dưng tự động nhúc nhích như thể có người đang lắc lư dưới gốc cây. Tô An Lâm nhìn mà sửng sốt:
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Vừa dứt lời, thân cây đồng loạt hạ xuống đong đưa, giống như có người làm tư thế mời chào.
“Đừng lo, đây là quỷ cây, canh cửa cho thôn chúng ta, nếu có nguy hiểm hoặc người lạ vào đây, quỷ cây sẽ lắc lư, vừa nãy hắn đang hoan nghênh ngươi đấy.”
Khóe môi Tô An Lâm co rút, không nhịn được nhìn cái cây kia thêm một lúc:
“Đây…đây là hoan nghênh ta? Tà ma thông minh như thế hả? À không, thân thiện như vậy à?”
“Người có tốt có xấu, tất nhiên tà ma cũng vậy, có câu này không biết Tô huynh đệ từng nghe nói chưa?”
“Mời nói.”
“Người biết quỷ đáng sợ, quỷ hiểu lòng người ác! Có lúc, người còn độc hơn cả quỷ!”
“Vu đại ca, ngày nào mọi người cũng ở trong thôn, sao lại biết nhiều như thế?
Tô An Lâm thấy lạ, Vu Phi nở nụ cười ngượng ngùng, xấu hổ nói:
“Đọc trong tiểu thuyết, có vài quyển thư tịch ghi chép không ít câu chuyện về ma quỷ, đọc mấy quyển sách đó, ngược lại ta thấy mấy người ở bên ngoài càng đáng sợ hơn.”
Lúc nói chuyện, Tô An Lâm theo hắn bước vào thôn. Trong thôn có khoảng bốn mươi năm mươi hộ gia đình, mấy trăm người ở. Lúc này phần lớn mọi người đều đang ăn cơm. Thôn làng không lớn, khói bếp lượn lờ, mấy đứa nhỏ choai choai chơi đùa ở bãi đất trống, gà vịt ngỗng đều trở về chuồng, bắt đầu nghỉ ngơi, cảnh tượng yên bình. Rất nhiều người sau khi nhìn thấy Tô An Lâm đều tò mò đánh giá. Tô An Lâm vừa đi vừa quan sát thanh máu trên đỉnh đầu mỗi người.