Chương 327: Không Kịp Nữa Rồi
Hắn phát hiện người ở chỗ này, thanh máu phổ biến còn cao hơn người bên ngoài. Ví dụ như chỉ một đứa nhỏ thôi mà thanh máu cũng đã bảy mươi tám mươi. Nhìn thấy mấy người này, trong lòng Tô An Lâm âm thầm có cảm giác sốt ruột. Thanh máu của mình đến nay cũng chỉ có 180, ở bên ngoài thanh máu của hắn đã rất cao rồi, đủ để xem như một cao thủ nhưng ở đây thua xa quá nhiều. Cuối cùng đã đến một viện tử nhà nông, Vu Phi nói:
“Thôn chúng ta họ Lý, sau khi ngươi vào trong cứ nói rõ ý định, nói chuyện đàng hoàng.”
“Được Vu đại ca.”
Bước vào trong nhà đã thấy một ông lão để râu dê, đang ngồi trên ghế nhắm mắt dưỡng thần. Bên cạnh có vài đứa bé đang vui vẻ chơi đùa. Hai phụ nhân một lớn một nhỏ đang bận rộn nấu ăn, là một gia đình giản dị. Nhưng khi nhìn thanh máu trên đỉnh đầu ông lão, Tô An Lâm biết ông lão này không đơn giản.
“Thanh máu: 410/410”
Mẹ nó chứ, vậy mà thanh máu lại cao như thế. Đây chắc là cấp boss trong thôn rồi. Tô An Lâm không khỏi nhìn thẳng trưởng thôn này. Thoạt nhìn trưởng thôn đã có tuổi, độ chừng năm mươi nhưng thực lực tuyệt đối không thấp. Hắn gần như có thể khẳng định người trước mặt chính là Vương Tồn Thủy mà hắn cần tìm. Trưởng thôn ngước mắt, liếc nhìn Tô An Lâm:
“Người ngoài à.”
“Trưởng thôn, vị này tên Tô An Lâm, Tô huynh đệ nói được thành chủ đại nhân nhờ vả đến đây tìm một người tên Vương Tồn Thủy.”
Vu Phi vừa nói xong, Tô An Lâm nhạy bén phát giác trong mắt trưởng thôn lóe lên vẻ khác lạ.
“Đừng tìm nữa, nơi này không có ai tên Vương Tồn Thủy.”
Trưởng thôn gác ấm trà, phất tay với Tô An Lâm:
“Đi đi, tối nay sẽ sắp xếp chỗ ở cho ngươi, sáng mai từ đâu đến thì về lại đó.”
Tô An Lâm nghiêm túc:
“Trưởng thôn không muốn biết là vị thành chủ đại nhân nào nhờ ta đến sao? Hay trưởng thôn đã biết người nhờ ta là ai?”
Trưởng thôn híp mắt:
“Thôn của chúng ta cách biệt với bên ngoài đã nhiều năm, trước giờ ta chưa từng thăm dò chuyện ở ngoài.”
“Thế thì đáng tiếc quá, vị thành chủ đại nhân kia còn đưa cho ta một lá thư.”
Tô An Lâm lấy thư ra:
“Nếu nơi này không có Vương Tồn Thủy, xem ra ta không tìm thấy người được, bỏ đi, trở về lo chạy trốn thôi.”
Hắn nói xong bước đến bếp lò nấu trà.
“Không tìm được người đó thì đốt thư thôi.”
“Hửm?”
Trưởng thôn nhìn lá thư, mắt thấy Tô An Lâm thật sự sắp đốt đi, hắn vội nói:
“Đợi đã…”
Nhưng không kịp nữa, Tô An Lâm đã ném lá thư vào đống lửa. Rất nhanh lá thư cháy thành tro.
“Cái tên này, ngươi ngươi ngươi…”
Trưởng thôn tức đến mức muốn hộc máu. Người nhà bên cạnh cảm thấy kỳ lạ khó hiểu, chuyện gì thế này, đương gia đột nhiên kích động như vậy làm gì. Tô An Lâm nhún vai:
“Nếu đã không tìm được Vương Tồn Thủy thì ta đi đây, Vu đại ca phiền ngươi đưa ta đến chỗ ở.”
Hắn bỏ đi chẳng chút chần chừ bởi vì hắn đã xác định, trưởng thôn chính là Vương Tồn Thủy. Có thể nhìn ra từ việc hắn xem trọng lá thư kia. Đêm đã khuya, Tô An Lâm ở trong viện của nhà quả phụ, đây là chỗ ở Vu Phi sắp xếp cho hắn. Tướng công của quả phụ này năm trước khi làm ruộng bất cẩn rơi xuống nước chết đuối, chỉ để lại thê tử và một nhi tử. Nửa đêm canh ba, Tô An Lâm đang đợi, hắn dám đánh cược trưởng thôn sẽ đến tìm hắn. Xem xét từ mức độ coi trọng lá thư của hắn, thư đã bị đốt chắc chắn trưởng thôn rất sốt ruột, cho nên nhất định sẽ đến tìm hắn hỏi thăm tình hình. Về việc nếu hắn không đến thì phải làm sao? Vậy thì sáng sớm hôm sau đi tìm, hắn cũng không để ý chút thời gian này. Lúc này hắn đang ngồi xếp bằng trên giường, trong lòng vận chuyển công pháp dương thần. Suốt đoạn đường này, mức độ thành thạo của công pháp dương thần càng ngày càng cao. Đột nhiên giao diện xảy ra thay đổi.
“Công pháp dương thần: Tông sư!”
“Xoẹt xoẹt xoẹt...”
Tô An Lâm khẽ hít một hơi, cuối cùng công pháp dương thần cũng đến mức tông sư rồi, không dễ mà. Sau khi công pháp dương thần đạt tông sư, hắn cảm thấy dương khí trong cơ thể nhanh chóng ngưng tụ thành hình ở vùng bụng. Trước đây có lẽ chỉ là một luồng khí nhưng bây giờ dường như đã thành một viên đan. Một khi vận chuyển viên đan này, Tô An Lâm sẽ cảm giác có một luồng khô nóng khuếch tan quanh người. Trừ chuyện đó ra, một khi hao tổn thì dương khí trong cơ thể sẽ sinh ra lần nữa. Sinh sôi liên tục, không ngừng vận chuyển.
“Ta hiểu rồi, sau khi đạt đến mức tông sư, dương khí gần như vô tận, lực bền ít nhất cao hơn gấp ba lần so với trước kia!”
Tô An Lâm ngạc nhiên mừng rỡ. Đừng xem thường cái gấp ba lần này. Cứ lấy ví dụ xác quỷ quỷ vực, trong trận chiến kia khi đánh đến cuối cùng, vì muốn chống lại âm khí khắp nơi mà dương khí của hắn tiêu hao rất nhanh. Chờ khi rời khỏi, hắn gần như không còn chút dương khí nào. Nhưng giờ đã khác, chẳng những mạnh hơn lại còn kéo dài hơn, khi hắn tiến vào xác quỷ quỷ vực lần nữa, hẳn sẽ là ác mộng của âm vật trong đó. Khi trước thanh máu 180, bây giờ tăng thẳng lên 19 điểm.
“Thanh máu: 199/199.”
Cái này cũng sướng quá rồi?