Chương 328: Tới Chỗ Nàng Tìm Tên Nhóc Kia

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,524 lượt đọc

Chương 328: Tới Chỗ Nàng Tìm Tên Nhóc Kia

Trong phòng trưởng thôn, ngọn đèn làm từ mỡ dê đang lóe lên tia sáng yếu ớt. Người nhà trưởng thôn đã ngủ say, thê tử trên giường không ngủ được, nhìn trượng phu đang ngồi dưới ánh đèn bên cửa sổ.

“Sao còn chưa ngủ?”

Thê tử do dự hỏi.

“Đang suy nghĩ.”

“Người mà người trẻ tuổi kia nói có phải là ngươi không?”

Thê tử nói, trưởng thôn không đáp, quay đầu nhìn thoáng qua thê tử, nhỏ giọng khẽ than.

“Ta biết ngươi chắc chắn không đơn giản, có chuyện giấu ta.”

Thê tử dứt khoát ngồi dậy, dựa vào bức tường màu xám trắng:

“Trước đây khi còn nhỏ, ta nhớ trong thôn hay có người chết, mấy người già nói thôn chúng ta là nơi tập trung âm khí cho nên rất dễ có ma quỷ.”

“Sau này ngươi đến, là ngươi nói nhặt được một quyển thuật pháp khống khí, còn dẫn đầu bảo mọi người luyện tập, về sau dưới sự dẫn dắt của ngươi trong thôn không còn người chết nữa, mỗi một người đều có thể học thuật khống khí...”

“Ở cạnh ngươi, ta cảm thấy ngươi chắc chắn có chuyện gì đó bên ngoài.”

Trưởng thôn thở dài:

“Vậy tại sao ngươi không hỏi ta?”

“Ngươi không nói tất nhiên có lý do của ngươi, chẳng có gì để hỏi cả, ai mà không có quá khứ.”

Suy nghĩ một lúc, thê tử lại nói:

“Ta biết ngươi muốn đến nhà Trương quả phụ, có phải không.”

“Giọng điệu của ngươi cứ như ta muốn đến nhà Trương quả phụ vậy.”

Trưởng thôn lắc đầu.

“Cứ như ngươi chưa từng đến vậy, ý của ta là đến chỗ nàng tìm tên nhóc kia.”

“Ơ...”

“Đi đi, ta thấy tiểu tử kia cũng không ngốc, hắn sẽ không thật sự đốt lá thư đâu.”

“Hầy, được rồi.”

Trưởng thôn gật đầu, ra khỏi nhà.

“Vù!”

Hắn vừa bước vào viện của Trương quả phụ đã nhìn thấy bóng lưng cường tráng sau lưng lại với hắn.

“Đến rồi à, chờ ngươi lâu rồi, tiền bối Vương Tồn Thủy.”

Người nói chuyện chính là Tô An Lâm. Vừa rồi hắn trông thấy thanh máu của trưởng thôn trong bóng đêm qua cửa sổ, dứt khoát ngồi dậy ra sân chờ đợi, có điều trưởng thôn không biết. Hắn thấy dáng vẻ Tô An Lâm chỉ cảm thấy tiểu tử này không đơn giản, cứ như cao nhân. Tiểu tử này có chút thực lực.

“Trương quả phụ ngủ rồi à?”

Vương Tồn Thủy hỏi.

“Ừm, giờ này chắc chắn đã ngủ rồi.”

Tô An Lâm xoay đầu, nhìn Vương Tồn Thủy:

“Cho nên ngươi chính là Vương Tồn Thủy, che giấu tên họ ở lại đây làm trưởng thôn.”

“Hầy…là Liễu Dã bảo ngươi tìm ta? Hắn gặp phải phiền phức gì?”

“Hắn chết rồi.”

Tô An Lâm lời ít ý nhiều. Vương Tồn Thủy cứng người, không thể tin nổi:

“Làm sao có thể?”

“Là thật, chết trong xác quỷ quỷ vực.”

Tô An Lâm đáp.

“Xác quỷ quỷ vực thông thường chỉ ở cấp tám mà thôi, với thực lực của hắn đủ để thoát khỏi nơi đó, huống hồ trên người hắn còn vũ khí bí mật thanh đồng môn của sư môn chúng ta, sao có thể chết được?”

Tô An Lâm lắc đầu:

“Trong quá trình gặp chút phiền phức, hắn trúng độc, ngoài ra hắn cũng không muốn trốn thoát, hắn muốn dựa vào sức lực của mình hao phí sức mạnh của quỷ vực, đề phòng quỷ vực bao phủ huyện Hợp Thủy!”

“Cho nên hắn dùng sức lực của một người, bảo vệ an toàn cho cả huyện Hợp Thủy.”

Tô An Lâm thở dài nói.

“Haha…”

Vương Tồn Thủy cười, cười mãi hắn lại lắc đầu:

“Sư huynh à, cuối cùng ngươi vẫn quá cổ hủ, vì sự cổ hủ của mình ngươi đã chết trước ta, cho nên đến cùng ta đã thắng, là ta thắng!”

Tô An Lâm nhìn mà chẳng hiểu ra sao. Vừa nãy hắn thấy dáng vẻ Vương Tồn Thủy hẳn là có tình cảm với Liễu Dã. Nhưng bây giờ trong giọng điệu của hắn lại chứa đựng oán niệm! Xem ra cũng là người có chuyện xưa.

“Thư đâu?”

Vương Tồn Thủy duỗi tay, Tô An Lâm suy nghĩ một lúc nói:

“Vừa nãy đốt rồi.”

“Tiểu tử đừng nói bậy, ta thấy ngươi cũng là người sáng suốt, sao có thể đốt được!”

Hiển nhiên Vương Tồn Thủy không tin.

“Thật sự đốt rồi, lừa ngươi làm gì, ngươi nói nơi này không có Vương Tồn Thủy, ta nghĩ cứ đốt cho xong, dù sao ta cũng không muốn qua đây.”

Tô An Lâm rất thản nhiên:

“Ta nợ Liễu Dã đại nhân một ơn tình cho nên mới đến đây, giờ không tìm được người, Liễu Dã đại nhân dưới suối vàng biết được cũng sẽ không trách tội ta.”

"Ngươi ngươi ngươi...Ngươi thật sự đã đốt thư đi rồi?"

Vương Tồn Thủy chỉ tay vào Tô An Lâm, trừng to tròng mắt.

"Đốt thật rồi."

"Tên tiểu tử này, tức chết ta mất."

Vương Tồn Thủy dứt lại, đột nhiên duỗi tay, một cổ sức lực vọt về phía Tô An Lâm.

"Hả? Vương tiền bối, ngươi làm cái gì vậy?"

Tô An Lâm vội vàng lu về sau, nhưng mà không có ích gì, hắn cảm giác cả người mình dường như đang bị một cô khí bao vây lại, cổ khí này giống như là một cái lưới thật lớn, từng chút từng chút trói buộc hắn lại.

Khống Khí Thuật! Tô An Lâm không khỏi nhớ đến lúc trước Vu Phi đã nói qua một môn thuật pháp. Người trong thôn này đều tu luyện môn thuật phát này.

"Tiền bối, ngươi động thủ ở chỗ này, không sợ làm người khác bừng tỉnh hay sao?"

Cơ bắp trên người Tô An Lâm căng chặt, chống đỡ lại cổ sức lực này.

"Ha, lúc ta vừa đến đây cũng đã ném hương mê vào trong phòng sẽ không có người phát hiện ra được, tiểu tử, hiện tại ông đây muốn bắt ngươi lại, sau đó lục soát người ngươi, xem xem có thư ở trên người ngươi hay không."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right