Chương 329: Bức Thư Bị Đốt
Dứt lời, cổ khí trên người càng ngưng tụ lại, không ngừng trói chặt Tô An Lâm lại.
Tô An Lâm nhướng mày. Hắn chưa bao giờ được thử qua cổ lực lượng như vậy, hắn chỉ có thể theo bản năng mà căng cổ khí này ra.
"Tiền bối, mong ngươi thu tay lại, nếu không ta thật sự động thủ lên, làm ngươi bị thương sẽ không tốt đâu."
Tô An Lâm nghiêm mặt nói.
Tuy rằng cổ lực lượng này quả thật rất mạnh, nhưng mà trên tay hắn vẫn còn cương khí chưa tận dụng, hắn vẫn còn át chủ bài.
"Tiểu tử, được lắm, xem ra cũng có vài phần thực lực, nếu như sư huynh ta đã sai ngươi đến đây, vậy chắc hẳn ngươi cũng có vài phần thủ đoạn, ta đây cũng muốn nhìn xem."
Cổ lực lượng mà hắn phát ra càng ngày càng mạnh, Tô An Lâm gầm nhẹ một tiếng, cơ bắp trên người bắt đầu gồng lên.
"Phanh!"
"Phanh!"
Xiêm y của hắn không chịu nổi hai cổ áp lực này va chạm vào nhau, bị xé nứt ra. Cùng lúc đó, Thanh Đồng Môn bị tấm vải đen bao vây lại cũng rơi xuống trên mặt đất, sau đó lăn một vòng rơi xuống bên chân Vương Tồn Thủy.
Trong nháy mắt nhìn thấy Thanh Đồng Môn, cả người Vương Tồn Thủy hơi sửng sốt một chút. Cùng lúc đó, áp lực trên người Tô An Lâm cũng đã biến mất.
"Thanh Đồng Môn."
Vương Tồn Thủy nhìn chằm chằm vào nó, trên mặt đầy vẻ không thể tin tưởng được.
"Đúng thế, tiền bối nhận ra sao."
Tô An Lâm vặn vẹo cổ, nửa người trên trần truồng nói.
"Từ năm mười một tuổi ta đã bái nhập sư môn, mỗi ngày đều nhìn thấy cái này, làm sao có thể không nhận ra được chứ?"
Vương Tồn Thủy không khỏi nhớ lại chuyện cũ. Trong sư môn không có nhiều người lắm, Liễu Dã là đại sư huynh của bọn họ. Khí đó quan hệ của bọn họ cũng rất tốt, cùng nhau lang bạt kỳ hồ, cùng nhau kiếm tiền. Cuối cùng, Liễu Dã đi làm thủ hạ cho một vị đại nhân, vào triều làm quan.
Vương Tồn Thủy nhặt Thanh Đồng Môn lên, thở dài:
"Không còn dương khí, thật sự là dầu cạn đèn tắt rồi."
"Đúng thế, Liễu đại nhân đã bảo ta trả Thanh Đồng Môn lại cho ngươi."
"Vậy cái thư kia...Đốt thật rồi?"
Vương Tồn Thủy do dự hỏi.
Tô An Lâm ăn ngay nói thật:
"Ngươi đừng tin là thật."
"Tên tiểu tử nhà ngươi, ta biết ngay là ngươi không thành thật mà."
Vương Tồn Thủy tức giận thổi râu trừng mắt:
"Mau chóng lấy ra đây, nếu không ta không tha cho ngươi."
Tô An Lâm nói:
"Hiện tại thật sự không thể lấy ra được, sau khi ta đi ra cũng không mang thư đi theo, để quên mất, đang còn trong nhà."
Vì để phòng ngừa Vương Tồn Thủy cướp thư đi mất, Tô An Lâm cũng không mang theo trên người. Dù sao thì hắn cũng cho rằng nếu Vương Tồn Thủy muốn đi về hỗ trợ, vậy đợi vào thành rồi đọc thư cũng không có gì khác biệt. Nếu như hắn không muốn giúp đỡ, vậy có lấy bức thư kia ra cũng vô dụng, cho nên không cần cho hắn xem.
Vương Tồn Thủy nhận ra dụng ý của Tô An Lâm, chỉ tay vào Tô An Lâm, vẻ mặt tức giận:
"Được, được lắm, sư huynh ta bảo ngươi lại đây, thật sự là được lắm, đến chết rồi còn khiến ta tức giận được."
"Tiền bối, chuyện ở huyện Hợp Thủy đã thật sự nguy cấp rồi! Liễu đại nhân nói, không đến mười ngày phải giải quyết xong chuyện này, nếu không vật ấy sẽ mở rộng đến thất cấp, thậm chí là lục cấp, đến lúc đó toàn bộ huyện Hợp Thủy sẽ tiêu đời!"
"Ngoại trừ cái này ra, người của Âm Tông cũng có tham dự..."
Tô An Lâm giải thích đơn giản một chút, Vương Tồn Thủy trầm giọng nói: "m Tông! Đám chó má chết tiệt kia cũng nhúng tay vào chuyện này."
"Đúng vậy, nếu không có đám người của Âm Tông sử dụng thủ đoạn đê hèn, thì Thi Đoàn quỷ vực cũng sẽ không phát triển nhanh như vậy."
"Đã biết, ta sẽ đi qua đó nhưng mà phải đợi đến ba ngày sau đã."
Vương Tồn Thủy nhìn Thanh Đồng Môn trong tay nói.
Tô An Lâm nhíu mày:
"Hình như là quá lâu thì phải."
"Ngươi biết cái gì? Đối phó với cái thứ như thé, chính ta cũng phải làm chuẩn bị trước, nếu không ta bị chết ở chỗ đó thì làm sao bây giờ?"
Vương Tồn Thủy tung tung Thanh Đồng Môn trong tay, tiếp tục nói:
"Nói ngay như Thanh Đồng Môn này, ta muốn đi qua đó, trước tiên phải nghĩ biện pháp để độ đầy dương khí vào trong Thanh Đồng Môn."
Tô An Lâm nói:
"Vậy được rồi, chờ đến ba ngày sau đi."
Lúc trước Liễu Dã đã cho hắn thời gian mười ngày, hiện tại mới qua chưa đến hai ngày, thời gian vẫn còn rất dư dả.
"Được, ngươi nghỉ ngơi đi, ta đi trước."
Vương Tồn Thủy cầm Thanh Đồng Môn rời khỏi nơi này.
Tô An Lâm trở lại trong phòng, nằm ra giường liền ngủ ngay.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tô An Lâm ra cửa, phát hiện Trương quả phụ đã nấu xong cơm sáng rồi. Phu quân của Trương quả phụ chết sớm, thật ra nếu tính kỹ thì năm nay nàng cũng mới hơn hai mươi tuổi. Một nữ tử mang theo một đứa con nhỏ, ngày tháng cũng rất khổ. Cũng may người ở nơi này rất tốt, hàng xóm thấy nàng vất vả, đều sẽ thường xuyên đến đây hỗ trợ.
"Tô công tử, ta đã làm xong cơm sáng rồi, ngươi ăn đi."