Chương 350: Thứ Kia Rất Quý Gia
Tô An Lâm hỏi:
"Dù nhiều…cũng không thể mua được sao?"
"Hả? Cái chỗ bé xíu như thế này thì có thể mua được thứ gì chứ?"
Vương Tồn Thủy cười:
"Nơi này của chúng ta, tính cả toàn bộ Đại Hạ, chỉ có thể coi như nơi Mạn Bắc mà thôi, ngươi có biết chỗ nào mới là lớn không? Đi thẳng vào Tuyên Châu, sau đó ngồi thuyền, vượt qua biển rộng, tiến vào Trung Nguyên, nơi đó mới được gọi là lớn!"
"Đương nhiên, ngươi cũng có thể lựa chọn đi đường bộ, có điều con đường này phải trải qua sa mạc, hoang mạc hoang vu, rất dễ bị lạc đường…"
Trong lúc nhất thời, tâm trí của Tô An Lâm vô cùng hướng về nơi ấy.
"Nơi này chỉ có thể coi như nơi Mạn Bắc..."
Hắn thấp giọng nỉ non.
"Đúng vậy, nếu không ngươi cho rằng vì sao một thành chủ đã có thể quản lý nơi này, hiện tại thành chủ đã chết, tại sao triều đình còn chưa phái người tới? Đó là bởi vì quá xa, cho nên đường đi lâu dài."
Vương Tồn Thủy cười cười, tháo bình nước ấm treo bên hông xuống uống một ngụm, tiếp tục nói:
"Nhưng cũng bởi vì nơi này quá xa xôi, cho nên ta trốn ở chỗ này, kẻ thù mới không tìm đến được."
"Tiền bối, nếu ta muốn dựa vào công pháp để tiến vào Nội Khí cảnh, vậy nên làm như thế nào?"
Trong thân thể của hắn đã có khí đan, cho nên hắn rất tò mò làm như thế nào để tiến vào Nội Khí cảnh.
"Cái này à..."
Vương Tồn Thủy nghệt mặt:
"Cái này ta cũng không rõ ràng lắm, lúc trước ta và sư huynh cũng giống như nhau, đều ăn Tiến giai đan..."
"Ngươi nói cái thứ kia rất quý giá, các ngươi mua nổi sao?"
Tô An Lâm kinh ngạc hỏi.
"Còn không phải bởi vì như vậy cho nên ta mới kết thù hay sao, lúc ấy ta gặp được một đám người đang ức hiếp một nữ tử, ta và sư huynh gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, sau khi giết chết đối phương mới kiểm kê chiến lợi phẩm, không ngờ tới lại có năm mươi viên Tiến giai đan. Sau này chúng ta mới biết được những người đó là từ một bang phái lớn! Nhị đương gia của họ nhìn trúng một nữ tử đi ngang qua, uống quá nhiều cho nên đùa giỡn..."
"Có điều lúc sau người cũng đã giết chết rồi, cho nên chúng ta cầm những thứ tài vật này cao chạy xa bay."
Tô An Lâm gật đầu, cảm xúc dần trở nên mênh mông lên. Xem ra nếu muốn tiến vào Nội Khí cảnh, hắn cũng phải nghĩ cách đi đến nơi lớn hơn nữa. Tuy rằng nơi này cũng có một cao thủ Nội Khí cảnh khác, nhưng biện pháp của đại đa số chắc hẳn đều là dùng Tiến giai đan...
"Oanh..."
Bỗng nhiên, phía trước mặt bùng lên một ánh lửa tận trời đêm.
"Đó là phương hướng của Hàn gia, họ bị làm sao vậy?"
Trong đêm đen, toàn bộ Hàn gia đã bị ánh lửa bao phủ lấy.
Nhưng ngọn lửa này chỉ giằng có mấy phút, lại đột nhiên giống như là mất hết không khí, ngọn lửa bỗng nhiên bị dập tắt không còn...
…
Cảnh tượng giống như ảo thuật này khiến toàn bộ mọi người huyện Hợp Thủy đều chấn động.
Vương Tồn Thủy nhanh nhẹn leo lên cây, nhìn ra phía xa.
"Quỷ hỏa!"
Hắn trầm thấp nói.
"Tiền bối, quỷ hỏa là cái gì?"
"Quỷ bên trong lửa chính là quỷ hỏa di chuyển theo quỷ, quỷ biến mất, quỷ hỏa sẽ biến mất."
"Nói như vậy nghĩa là chỗ kia có quỷ!"
"Chắc chắn vậy, Tô An Lâm, xem ra chúng ta phải làm việc sớm rồi."
"Được, ta đi nói một tiếng với họ."
Lúc này đám người Lý gia đã tập trung trong sân, hoang mang khó hiểu nhìn về phía xa.
Triệu Minh đứng trên nóc nhà, nhìn thấy Tô An Lâm và Vương Tồn Thủy tới, hắn bay xuống, trầm giọng nói:
"Chắc chắn Hàn gia đã xảy ra chuyện."
"Triệu sư phụ, bây giờ ta và Vương Tồn Thủy tiền bối chuẩn bị đến Hàn gia xem trước, các ngươi chuẩn bị kỹ càng, đợi lát nữa phủ thành chủ hỗn loạn, quân sĩ bao vây xung quanh chắc chắn sẽ rời đi, đến lúc đó các ngươi cũng hãy rời đi."
Tô An Lâm nói.
Hứa lão tam bên cạnh vội nói:
"Đám quân sĩ kia rất đông, nhỡ may không đi thì sao?"
"Vậy thì giết! Đêm nay nhất định phải rời đi, nếu không quỷ lan rộng ra sẽ không thể đi được nữa."
Diệp lão và Lý Trường Quý bỗng nhiên đi tới, nói với mọi người.
Lý Trường Quý gật đầu:
"Vừa rồi Diệp lão đã nói, loại kia là quỷ hỏa, có nghĩa là quỷ đã tiến vào trong thành."
"Việc này không nên chậm trễ, ta và An Lâm tiểu huynh đệ sẽ qua đó bây giờ."
Vương Tồn Thủy trầm giọng, nhìn về phía Tô An Lâm:
"Đi thôi."
"Ta đi đây."
Tô An Lâm gật đầu với đám người, quay đầu rời đi không hề dây dưa dài dòng.
Lần này, hắn không phải là vì Lý gia mà là vì mình, cũng vì tất cả mọi người huyện Hợp Thủy.
Ngoài ra bên trong Thi Đoàn Quỷ có rất nhiều âm vật, lần này là cơ hội tốt kiếm điểm kinh nghiệm.
Trên đường, Tô An Lâm không khỏi thổn thức.
Không biết bắt đầu từ bao giờ, mình chưa bao giờ chủ động gây chuyện, nhưng đến bây giờ lại chủ động cứu người.
Có lẽ đây chính là sự thay đổi do năng lực mang tới đi.